Nghịch Mệnh Đồ Thần Lục

Chương 2: PHÁ XIỀNG ĐỆ NHẤT - NHỤC THÂN THỐNG KHỔ

1,199 từ · ~6 phút đọc

Căn nhà gỗ của Trần Diệc An nằm ở rìa trấn, nơi linh khí mỏng manh nhất. Ở cái thế giới này, kẻ nào càng nghèo khổ, càng ở xa trung tâm điện thờ thì linh khí càng loãng. Nhưng chính cái sự "loãng" ấy, đêm nay lại cứu mạng Diệc An.

Hắn ngồi xếp bằng trên nền đất ẩm thấp, mảnh xương trắng – di vật của vị Nhân Hoàng vô danh – vẫn đang cắm sâu vào lòng bàn tay. Máu không ngừng chảy, nhưng kỳ lạ thay, nó không rơi xuống đất mà bị mảnh xương hút cạn.

Một âm thanh trầm đục vang lên trong đầu hắn, như tiếng trống trận vọng về từ thời thái cổ:

“Nhân tộc vốn sinh ra với thân thể yếu ớt, không có vảy cứng của Yêu, không có thần thông của Thần. Nhưng tổ tiên ta đã dùng ý chí để rèn nhục thân thành thần binh. Xiềng xích đầu tiên mà chúng đặt vào ngươi chính là: Giới hạn của sự chịu đựng.”

Diệc An nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Hắn cảm thấy trong huyết quản mình như có hàng vạn con kiến lửa đang bò lổm ngổm. Đó không phải là ảo giác.

Bất chợt, từ các lỗ chân lông của hắn, một thứ dịch nhầy màu đen bốc mùi hôi thối bắt đầu tiết ra. Đây chính là "Linh độc" – thứ mà vạn tộc gọi là linh khí thiên địa. Hàng năm trời hít thở thứ ánh sáng vàng kim giả tạo kia đã khiến cơ thể hắn bị nhiễm bẩn trầm trọng. Linh khí đó nuôi dưỡng cơ thể con người trở nên "ngon miệng" hơn đối với thần ma, nhưng lại làm mục nát đi cái gốc gác thực sự của nhân loại.

"A...!!!"

Diệc An không kìm được một tiếng rên rỉ đau đớn. Xương sườn của hắn bắt đầu phát ra những tiếng "rắc, rắc" ghê người. Chúng không phải bị gãy, mà là đang bị ép chặt lại, đặc hơn, cứng hơn.

Ở thế giới này, tu sĩ bình thường sẽ dùng linh khí để bảo vệ nội tạng, làm cho da thịt trở nên mềm mại, bóng bẩy như ngọc. Nhưng con đường của Nhân Hoàng chỉ có một chữ: Rèn.

Hắn phải dùng chính ý chí của mình để ép nát những tế bào cũ, để chúng sinh ra những tế bào mới mạnh mẽ hơn, những tế bào không cần phụ thuộc vào linh khí.

"Nếu ta không chịu được nỗi đau này... thì làm sao chịu được cái chết của cha?"

Hình ảnh Trần lão tam bị cái miệng đen ngòm kia nuốt chửng hiện lên trong tâm trí Diệc An như một liều thuốc độc kích thích. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, không còn là màu đỏ của máu mà là màu đỏ của ngọn lửa đang cháy âm ỉ.

Phía trên đỉnh đầu Diệc An, một sợi xích mờ ảo bắt đầu hiện rõ. Nó không phải bằng sắt, mà bằng những phù văn vàng kim chằng chịt, khóa chặt lấy cột sống của hắn. Đây là "Nhất Trọng Xiềng Xích: Nhục Thân Tù Lung".

Thần tộc đã phong ấn sức mạnh của con người, khiến họ không bao giờ có thể đạt tới sức mạnh cơ bắp đủ để đe dọa đến vị thế của chúng. Một khi xiềng xích này còn, con người vĩnh viễn chỉ là những sinh vật mềm yếu, chỉ cần một cái phất tay của Thiên sứ là tan xác.

"Cút cho ta!"

Diệc An gầm lên trong lòng. Hắn không dùng linh khí để xung kích, vì linh khí là của Thần. Hắn dùng Khí Huyết.

Hắn ép tất cả máu trong người chảy ngược về phía cột sống. Khí huyết của con người vốn mang tính nóng (Dương), khi bị ép đến cực hạn, nó bắt đầu bốc hơi, hóa thành một luồng sức mạnh thô sơ nhưng cuồng bạo.

Ầm!

Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong tủy sống. Diệc An cảm thấy như có một thanh đại đao vừa chém đôi cơ thể mình.

Sợi xích vàng kim kia rung động kịch liệt, các phù văn bắt đầu vỡ vụn trước sự phản kháng của khí huyết nhân tộc. Thần tộc đặt ra quy luật, nhưng ý chí của con người chính là thứ nằm ngoài quy luật.

Bên ngoài, trời đã gần sáng. Tiếng chim hót líu lo, tiếng dân trấn bắt đầu lục đục thức dậy, chuẩn bị cho một ngày lao động thanh bình dưới "ánh hào quang Thần thánh". Không ai biết rằng, trong căn nhà gỗ rách nát kia, một con quái vật đang được sinh ra từ trong đau đớn.

Lớp dịch đen trên người Diệc An đã khô lại, đóng thành một lớp vảy sần sùi. Khi hắn khẽ cử động, lớp vảy đó nứt ra, lộ ra làn da mới không còn trắng trẻo như trước mà mang màu đồng cổ, săn chắc như đá hoa cương.

Diệc An mở mắt. Một tia sáng sắc lạnh như kiếm quang xé toạc bóng tối trong căn phòng.

Hắn đứng dậy, cảm thấy mặt đất dưới chân dường như nhẹ bẫng. Mỗi bước đi, cơ bắp đùi và bắp chân hắn cuộn lên như những sợi dây cáp thép.

Hắn đi đến bên cạnh chiếc bàn gỗ cũ kỹ, chỉ khẽ đặt tay lên cạnh bàn rồi bóp nhẹ.

Rắc!

Gỗ cứng như vậy mà dưới tay hắn lại vụn ra như cám. Đây không phải là pháp thuật, đây là sức mạnh thuần túy của Nhục Thân.

"Đây mới chỉ là khởi đầu." Diệc An nhìn vào lòng bàn tay mình, vết thương do mảnh xương đâm vào đã khép miệng, không để lại dù chỉ một vết sẹo. "Mảnh xương này nói đúng, nhục thân là binh khí đầu tiên."

Bỗng nhiên, bên ngoài có tiếng gõ cửa dồn dập.

"Diệc An! Diệc An có nhà không? Trấn sư gọi tất cả thanh niên ra quảng trường có việc gấp!"

Diệc An thu liễm hơi thở, ánh mắt trở lại vẻ lờ đờ, "điên khùng" thường ngày. Hắn khoác vội chiếc áo rách để che đi cơ thể vừa mới biến đổi.

"Đến đây, đến đây..." Hắn lầu bầu, mở cửa với vẻ mặt ngây ngô.

Người đưa tin là một thanh niên cùng lứa, tên là Đại Trụ. Đại Trụ nhìn Diệc An với vẻ ái ngại: "Hôm nay Thiên sứ có lệnh mới, cần chọn ra mười người để vào 'Linh Vườn' phụ giúp việc thu hoạch linh dược. Ngươi dù... khùng khùng, nhưng sức khỏe cũng được, Trấn sư bảo cứ ra đó xem sao."

Linh Vườn?

Tim Diệc An nảy mạnh một cái. Hắn biết nơi đó. Đó không phải là vườn trồng cây, đó là nơi Thần tộc nuôi nhốt những nhân loại có "phẩm chất đặc biệt" để lấy máu định kỳ.

Hắn cúi đầu, che đi tia sát ý trong mắt, miệng thì cười hì hì: "Đi, đi xem Thiên sứ... Thiên sứ đẹp lắm..."

Hắn lảo đảo đi theo Đại Trụ, nhưng trong đầu lại đang tính toán: Nhục thân của hắn hiện tại có thể chịu được một đòn của Thiên sứ cấp thấp không?

Trận chiến thực sự, có lẽ sắp bắt đầu sớm hơn hắn tưởng.