MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Mệnh Đồ Thần LụcChương 3: LINH VƯỜN – NƠI ĐỊA NGỤC NỞ HOA

Nghịch Mệnh Đồ Thần Lục

Chương 3: LINH VƯỜN – NƠI ĐỊA NGỤC NỞ HOA

1,546 từ · ~8 phút đọc

Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của buổi sớm, Trấn Trường Thọ hiện lên như một bức tranh tiên cảnh. Những ngôi nhà mái ngói đỏ tươi, những hàng cây linh mộc tỏa hương thơm ngát, và tiếng nói cười của dân trấn tạo nên một bầu không khí thanh bình đến giả tạo.

Trần Diệc An lững thững bước đi trong đoàn người, vai rụt lại, đôi mắt nhìn chằm chằm vào mũi chân, thỉnh thoảng lại cười ngây dại với hư không. Không ai để ý đến hắn, kẻ vừa trải qua một cuộc lột xác kinh thiên động địa trong đêm qua. Sự chú ý của mọi người đều đổ dồn về phía quảng trường, nơi một cỗ xe bay bằng ngọc thạch đang lơ lửng.

"Linh Vườn..." Diệc An lẩm bẩm trong miệng.

Trong ký ức của dân trấn, Linh Vườn là một nơi thiêng liêng, nơi linh khí đậm đặc đến mức hóa sương. Ai được chọn vào đó làm việc đều là "đại phúc phận", vì không chỉ được ăn no mặc ấm mà còn được tắm mình trong ân điển của Thần. Nhưng với đôi mắt nhìn thấu chân tướng, Diệc An biết rõ nơi đó thực chất là một cái "bình chứa".

Trấn sư là một lão già râu tóc bạc phơ, mặc áo gấm thêu hình mặt trời, khuôn mặt luôn nở nụ cười từ ái. Lão đứng trên bục cao, chỉ tay về phía nhóm thanh niên:

"Hôm nay, mười vị dũng sĩ của trấn chúng ta sẽ có vinh dự phụng sự tại Linh Vườn phía Tây. Hãy làm việc chăm chỉ, Thần linh sẽ ghi nhận công đức của các con."

Đại Trụ, người thanh niên đi cùng Diệc An, háo hức tiến lên phía trước. Anh ta là một chàng trai chất phác, luôn tin rằng nếu mình làm việc tốt, cha mẹ anh ta sẽ được "thăng tiên" sớm hơn. Diệc An nhìn cái lưng to khỏe của Đại Trụ, lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Anh ta không biết mình đang bước vào miệng cọp.

Khi mười người đã tập trung đủ, vị Thiên sứ hôm qua lại xuất hiện. Lần này, ông ta không khoác vẻ uy nghiêm như lúc hành lễ, mà chỉ ngồi trên cỗ xe ngọc, tay cầm một chén trà tỏa ra tiên khí, ánh mắt hờ hững lướt qua nhóm người như nhìn một đám gia súc vừa mới xuất chuồng.

"Lên xe." Thiên sứ buông một câu lạnh lùng.

Cỗ xe ngọc thạch lướt đi trong không trung, bỏ lại sau lưng tiếng reo hò cổ vũ của người dân. Chỉ sau nửa canh giờ, một thung lũng sương mù dày đặc hiện ra trước mắt. Khi cỗ xe xuyên qua lớp sương, khung cảnh bên trong khiến tất cả thanh niên phải trầm trồ, trừ Diệc An.

Cây cối ở đây rực rỡ màu sắc, những bông hoa to bằng cái chậu tỏa ra hào quang dịu nhẹ. Nhưng giữa những thảm hoa ấy, là những "gốc cây" kỳ lạ.

Nói là gốc cây, nhưng thực chất chúng có hình dáng giống hệt con người. Những "người cây" này bị chôn sâu dưới đất đến tận thắt lưng, tay chân của họ bị kéo dài ra, hóa thành những cành lá xanh tốt. Trên đỉnh đầu họ, thay vì tóc, lại mọc lên những quả cầu đỏ rực như máu.

"Đó là... đó là cái gì?" Một thanh niên trong nhóm run rẩy hỏi.

Thiên sứ nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt nói: "Đó là những 'Tội nhân' đã phạm lỗi với Thần. Chúng ta cho họ cơ hội để chuộc lỗi bằng cách hóa thân thành Linh mộc, nuôi dưỡng linh quả cho Thần giới. Công việc của các ngươi là mỗi ngày tưới nước và... bón phân cho họ."

Diệc An siết chặt nắm tay dưới lớp tay áo rộng. Hắn nhìn thấy rõ ràng, những "tế phẩm" đó vẫn còn sống. Đôi mắt họ đờ đẫn, linh hồn đã bị mài mòn đến mức không còn cảm xúc, nhưng mỗi lần có gió thổi qua, những "nhân quả" trên đầu họ lại rung rinh, hút cạn khí huyết từ cơ thể khô héo phía dưới.

"Đại Trụ, đừng chạm vào." Diệc An thì thầm khi thấy Đại Trụ định tò mò đưa tay sờ vào một bông hoa gần đó.

Đại Trụ giật mình, nhìn Diệc An: "Ngươi nói gì thế? Thiên sứ bảo chúng ta làm việc mà."

"Nghe ta, đừng chạm vào bất cứ thứ gì phát sáng ở đây." Ánh mắt Diệc An lúc này không còn vẻ điên khùng, nó sắc lẹm và tràn đầy cảnh cáo.

Đại Trụ ngẩn người. Đây là lần đầu tiên anh ta thấy Diệc An tỉnh táo đến vậy. Sự sợ hãi bắt đầu nhen nhóm trong lòng chàng trai trẻ.

Nhóm thanh niên được đưa đến một dãy lán gỗ lụp xụp ở góc vườn. Thiên sứ giao cho họ những chiếc xô bằng đồng kỳ lạ. Bên trong xô không phải là nước, mà là một thứ chất lỏng màu xanh nhạt, bốc lên mùi tanh nồng đặc trưng của hóa chất.

"Tưới vào gốc cây. Mỗi ngày mỗi người phải tưới đủ một trăm gốc. Nếu để quả nào bị héo, các ngươi sẽ biết hậu quả." Thiên sứ nói xong rồi biến mất vào một tòa lâu đài nguy nga giữa thung lũng.

Khi mọi người bắt đầu tản ra làm việc, Diệc An xách xô nước đi về phía khu vực hẻo lánh nhất. Hắn dừng lại trước một "người cây" già nua. Người này chỉ còn lại lớp da bọc xương, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây già.

Khi Diệc An đổ thứ chất lỏng xanh nhạt vào gốc, hắn nghe thấy một tiếng rên rỉ cực kỳ nhỏ, chỉ vừa đủ để đôi tai vừa được "Phá Xiềng" của hắn nghe thấy.

"Giết... giết tôi... làm ơn..."

Cơ thể Diệc An khựng lại. Đây là tiếng người. Một con người thật sự đang bị biến thành một cỗ máy sản xuất tài nguyên.

Hắn cúi xuống, giả vờ như đang kiểm tra gốc cây, bàn tay âm thầm chạm vào làn da khô khốc của người nọ. Một luồng khí huyết nóng bỏng từ tay Diệc An truyền sang.

Người già nua kia bỗng mở trừng mắt, một tia sáng thần trí ngắn ngủi lóe lên. Ông ta nhìn Diệc An bằng ánh mắt kinh hoàng xen lẫn van nài.

"Đừng... đừng tưới... thứ đó là... mỡ người..."

Máu trong người Diệc An như đông cứng lại. Thứ chất lỏng màu xanh trong xô không phải là nước thánh, mà là mỡ của những người đã bị "thăng tiên" hôm qua, được tinh luyện lại để bón cho những "nhân quả" này.

Vòng lặp tàn nhẫn của Thần tộc hiện ra rõ ràng trước mắt hắn: Lấy người nuôi người, lấy linh hồn nuôi linh hồn. Chúng không lãng phí bất cứ thứ gì của con người, từ khí huyết, niềm tin cho đến cả xác thịt sau khi chết.

"Súc sinh!"

Diệc An rủa thầm một tiếng. Cơn giận dữ bùng phát khiến khí huyết trong người hắn cuộn trào, làm lớp da đồng cổ dưới áo lấp lánh một cách bất thường.

Rắc!

Chiếc xô đồng trong tay hắn bị bóp méo xẹo.

Diệc An hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh. Hắn nhìn về phía lâu đài xa xa, nơi Thiên sứ đang hưởng lạc. Lúc này, hắn biết mình chưa đủ mạnh. Nếu hắn ra tay ngay bây giờ, hắn sẽ chết, và sự thật này sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới lớp sương mù của Linh Vườn.

Hắn nhìn cụ già tội nghiệp, khẽ nói thầm: "Tôi không thể giết cụ bây giờ, nhưng tôi thề, tôi sẽ khiến cả cái Linh Vườn này biến thành mồ chôn của chúng."

Cụ già nhìn hắn, khóe môi khẽ run rẩy như muốn cười, rồi đôi mắt lại trở về vẻ đờ đẫn vô hồn.

Đêm đó, trong lán gỗ, chín thanh niên khác đều mệt lử và chìm vào giấc ngủ say. Họ cảm thấy cơ thể khỏe mạnh hơn sau một ngày hít thở linh khí ở đây, nhưng họ không biết rằng, đó là sự "vỗ béo" cuối cùng trước khi chính họ cũng trở thành những gốc cây trong vườn.

Riêng Diệc An vẫn thức. Hắn ngồi trong góc tối, mảnh xương Nhân Hoàng lại hiện ra trên tay.

“Đã thấy rõ chưa?” Tiếng nói trong mảnh xương lại vang lên. “Đây là thực tại của chủng tộc ngươi. Ngươi chỉ có hai lựa chọn: Hoặc là cúi đầu tưới nước cho đến khi chính mình bị trồng xuống đất, hoặc là phá vỡ xiềng xích thứ hai để có tư cách cầm kiếm.”

Diệc An nhìn đôi bàn tay mình, những khớp xương trắng ở nắm đấm nổi lên.

"Xiềng xích thứ hai... nằm ở đâu?"

“Huyết mạch. Ngươi phải đốt cháy toàn bộ 'linh độc' trong máu, trả lại sự thuần khiết cho Nhân huyết. Quá trình này... sẽ đau hơn lần trước gấp mười lần. Ngươi có dám không?”

Diệc An không trả lời bằng lời. Hắn cầm mảnh xương, rạch một đường dài trên cánh tay mình. Máu đỏ tươi chảy ra, hòa cùng ý chí bất khuất của kẻ đang đứng bên bờ vực diệt vong.

"Bắt đầu đi."