Đêm ở Linh Vườn không hề tĩnh lặng. Gió thổi qua những tán "nhân quả" tạo nên những tiếng xào xạc tựa như tiếng khóc than của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm. Trong căn lán gỗ lụp xụp, tiếng ngáy của Đại Trụ và những thanh niên khác vang lên đều đặn. Họ đang chìm trong những giấc mơ đẹp đẽ về một tương lai thành Tiên, không biết rằng những sợi tơ vàng li ti đang âm thầm xâm nhập vào kinh mạch, từng chút một thay thế máu thịt của họ bằng thứ linh tính giả tạo.
Diệc An ngồi trong góc khuất nhất, bóng tối che phủ khuôn mặt đang vặn vẹo vì đau đớn.
Trên cánh tay hắn, vết rạch từ mảnh xương Nhân Hoàng không khép lại mà bắt đầu tỏa ra một thứ ánh sáng đỏ sậm, nóng rực như than hồng.
“Xiềng xích thứ hai: Huyết Mạch Phong Ấn.” Giọng nói cổ xưa trong mảnh xương lại vang lên, lần này trầm hùng và mang theo khí thế của vạn quân bôn lôi. “Kẻ cai trị đã cấy vào huyết quản nhân loại thứ 'linh độc' này để biến máu của các ngươi thành một loại dung môi dẫn năng lượng cho chúng. Ngươi muốn thoát khỏi chúng, phải thực hiện 'Huyết Nhục Hoán Đổi'.”
Diệc An cắn chặt môi đến mức bật máu. Hắn cảm nhận được một luồng nhiệt lượng kinh khủng bắt đầu từ vết rạch lan tỏa khắp toàn thân.
Máu của hắn bắt đầu sôi lên.
Bình thường, máu người mang theo hơi ấm sinh mệnh. Nhưng lúc này, máu của Diệc An nóng đến mức khiến làn da đồng cổ của hắn ửng đỏ lên như một miếng sắt vừa được đưa ra khỏi lò rèn. Khói trắng bốc lên từ lỗ chân lông, mang theo mùi hôi nồng nặc của những tạp chất linh khí tích tụ suốt mười tám năm qua.
"A..." Một tiếng gầm gừ nhỏ xé rách cuống họng Diệc An.
Hắn phải dùng toàn bộ ý chí để giữ cho mình không phát ra tiếng động lớn. Nếu Thiên sứ trong lâu đài cảm nhận được sự dao động này, mọi thứ sẽ kết thúc.
Trong dòng máu của hắn, những hạt bụi vàng kim – thứ linh khí mà hắn hít thở hàng ngày – đang điên cuồng chống trả. Chúng như những con ký sinh trùng cảm nhận được sự diệt vong, bắt đầu đâm xuyên qua thành mạch máu, cào xé nội tạng của hắn.
Đau! Cái đau này không phải là sự va đập xác thịt, mà là sự tàn phá từ tầng sâu nhất của sinh mệnh. Diệc An thấy tầm nhìn mình nhòe đi, hình ảnh về cha, về Trấn Trường Thọ, về những "người cây" ngoài kia quay cuồng trong tâm trí.
“Tổ tiên ta từng nói: Nhân huyết không nóng, nhân tộc tất vong!” Mảnh xương run rẩy, truyền vào não bộ hắn những hình ảnh hào hùng về thời đại Thái Cổ. Đó là nơi những chiến binh nhân loại chân trần, tay không bóp nát cổ họng của cự long, máu của họ đổ xuống đâu, đất đai bùng cháy đến đó.
"Máu... của ta... là của ta!"
Diệc An thét lên trong tâm thức. Hắn bắt đầu vận chuyển khí huyết theo một quỹ đạo nghịch thiên mà mảnh xương truyền thụ. Thay vì để máu chảy theo vòng tuần hoàn tự nhiên, hắn ép chúng tập trung lại tại tim, dùng nhịp đập của trái tim như một chiếc đe, nện từng nhát một vào khối "linh độc" vàng kim kia.
Thình thịch! Thình thịch!
Mỗi nhịp đập là một lần chấn động linh hồn.
Lớp dịch xanh nhạt – mỡ người mà hắn tiếp xúc ban ngày – dường như cũng đang bám lấy đôi tay hắn, cố gắng xâm nhập qua lỗ chân lông. Diệc An gầm lên, nội lực bộc phát từ bên trong, đánh bật mọi ngoại lực xâm lấn.
Bất chợt, một tiếng "Tách" nhỏ vang lên trong huyết quản.
Sợi xích thứ hai – thứ phù văn vàng kim quấn quanh trái tim hắn – đã bị dòng máu nóng rực nung chảy một mắt xích đầu tiên.
Ngay lập tức, một cảm giác sảng khoái chưa từng có tràn ngập cơ thể. Dòng máu sau khi được tôi luyện không còn màu đỏ thẫm bình thường, mà mang theo những tia lửa nhỏ li ti, đỏ rực và tinh khiết tuyệt đối. Nó đi đến đâu, những vết thương bên trong được chữa lành đến đó. Thậm chí, thính giác và khứu giác của hắn còn nhạy bén lên gấp bội.
Hắn nghe được tiếng máu chảy rần rần trong cơ thể Đại Trụ đang nằm bên cạnh. Hắn nghe được tiếng Thiên sứ đang cười đùa trong lâu đài cách đó ba dặm. Và hắn nghe được... tiếng thở dài não nề của cụ già "người cây" lúc chiều.
Trời dần về sáng. Diệc An kiệt sức ngã gục xuống nền đất lạnh, nhưng đôi mắt hắn lại sáng như sao chổi.
Hắn đã làm được một nửa. Xiềng xích huyết mạch chưa phá vỡ hoàn toàn, nhưng hắn đã nắm được "lửa" của chính mình.
"Diệc An... dậy đi... đến giờ tưới vườn rồi."
Tiếng của Đại Trụ vang lên. Chàng trai chất phác ấy dậy sớm, vươn vai một cái, khuôn mặt hớn hở: "Lạ thật, sao hôm nay ta thấy khỏe thế không biết, cứ như có thể vác cả tảng đá ấy!"
Diệc An nhìn Đại Trụ, lòng thắt lại. Hắn biết "sự khỏe khoắn" đó là gì. Đó là dấu hiệu của việc linh khí đã thấm sâu vào tủy, biến Đại Trụ thành một "linh dược" chín muồi.
"Đừng làm quá sức, Đại Trụ." Diệc An khàn giọng nói, hắn lồm cồm ngồi dậy, che giấu sự mệt mỏi dưới lớp vỏ ngây ngô thường ngày.
Khi nhóm thanh niên bước ra khỏi lán, vị Thiên sứ hôm qua đã đứng đợi sẵn. Lần này, ánh mắt ông ta nhìn nhóm người có chút khác biệt, giống như một người nông dân đang kiểm tra xem lúa đã đến ngày gặt chưa.
Khi lướt qua Diệc An, Thiên sứ khẽ nhíu mày. Ông ta bước lại gần, hít một hơi thật sâu.
"Lạ thật... trên người ngươi có mùi gì đó rất khét." Thiên sứ nheo mắt, bàn tay thon dài trắng muốt đưa ra, định túm lấy vai Diệc An.
Tim Diệc An như ngừng đập. Hắn đang ở trạng thái yếu nhất sau một đêm đốt máu. Nếu bị phát hiện...
Hắn lập tức giả vờ lên cơn co giật, bọt mép sủi ra, ngã vật xuống đất: "Nóng... nóng quá... lửa... lửa cháy trong đầu..."
Thiên sứ khinh bỉ rụt tay lại, lùi ra sau một bước: "Hóa ra là một phế vật bị linh khí phản phệ. Trí não đã hỏng, nay đến kinh mạch cũng nát. Thật lãng phí linh khí của Thần giới."
Ông ta phất tay, một luồng kình phong đánh văng Diệc An vào bụi cỏ: "Lát nữa quăng nó ra khu vực rìa, cho nó tưới những gốc cây sắp chết kia. Đừng để nó làm hỏng những gốc linh quả hảo hạng ở trung tâm."
"Tuân lệnh!" Một gã cai lệ chạy lại lôi xệch Diệc An đi.
Nằm trong bụi cỏ, dưới vẻ mặt điên dại, khóe môi Diệc An khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
Khu vực rìa... chính là nơi cụ già kia đang bị giam cầm. Thần tộc coi khinh "phế vật", và đó chính là kẽ hở lớn nhất để hắn bắt đầu kế hoạch của mình.