MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Mệnh Đồ Thần LụcChương 5: TÀN TRO TRONG GÓC KHUẤT

Nghịch Mệnh Đồ Thần Lục

Chương 5: TÀN TRO TRONG GÓC KHUẤT

1,126 từ · ~6 phút đọc

Khu vực rìa phía Tây của Linh Vườn là một nơi bị nguyền rủa.

Khác với vẻ rực rỡ, lung linh ở trung tâm, nơi đây sương mù mang một màu xám xịt và có mùi của sự thối rữa. Những "người cây" ở đây đều là những kẻ đã bị vắt kiệt đến giọt tinh huyết cuối cùng, thân xác khô héo, quả trên đầu nhỏ thắt lại và xám xịt. Thần tộc không còn mặn mà với họ, chỉ để họ lay lắt như một cách để tận dụng nốt chút tàn lực.

Gã cai lệ ném Diệc An xuống vũng bùn tanh hôi, nhổ một bãi nước bọt:

"Thằng điên, ở đây mà tưới cho kỹ. Nếu đám 'củi khô' này chết trước khi kết thúc mùa vụ, tao sẽ lột da mày thế chỗ chúng nó!"

Diệc An nằm im trong bùn, chờ cho tiếng bước chân của gã cai lệ xa dần mới từ từ ngồi dậy. Hắn không lau vết bùn trên mặt, chỉ dùng đôi mắt sắc lạnh quan sát xung quanh. Đêm qua, việc đốt cháy một phần huyết mạch đã khiến cơ thể hắn đau nhức như bị vạn kim châm, nhưng đổi lại, một luồng sức mạnh âm ỉ như nham thạch đang chảy xuôi trong kinh mạch.

Hắn xách cái xô đồng méo mó, lảo đảo đi về phía gốc cây của cụ già hôm trước.

Cụ già vẫn ở đó, đôi mắt đục ngầu nhìn trân trân vào hư không. Những sợi rễ xanh tím quấn chặt lấy chân cụ, đâm sâu vào da thịt, hút ra thứ chất lỏng nhầy nhụa.

Diệc An không đổ thứ "mỡ người" xanh nhạt kia vào gốc. Hắn giả vờ cúi xuống nhổ cỏ, nhưng thực chất là đặt bàn tay nóng rực của mình lên lớp vỏ cây xù xì đang bọc lấy chân cụ già.

"Cụ... nghe tôi nói không?" Diệc An thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực.

Cơ thể cụ già khẽ run lên. Một tia thần trí mỏng manh như sợi tơ hiện lên trong đôi mắt tàn héo. Cụ nhìn Diệc An, đôi môi nứt nẻ mấp máy:

"Chạy đi... chàng trai... đừng để... chúng thấy..."

"Tôi không chạy." Diệc An nghiến răng, một luồng khí huyết tinh khiết từ lòng bàn tay hắn truyền thẳng vào mạch máu của cụ già, tạm thời đẩy lùi sự xâm lấn của đám rễ cây. "Tôi là người của Trấn Trường Thọ. Cha tôi đã bị chúng giết. Tôi muốn biết... làm sao để phá hủy nơi này?"

Cụ già nghe đến ba chữ "Trấn Trường Thọ", toàn thân bỗng co giật kịch liệt. Một giọt nước mắt đục ngầu lăn dài trên gò má hóp sâu.

"Trường Thọ... cái tên... mỉa mai làm sao..." Cụ cười lên một tiếng khan khốc như tiếng gỗ mục gãy vụn. "Ta cũng từng từ đó mà ra... sáu mươi năm trước... ta cũng là 'hiền giả' được chọn..."

Diệc An chấn động. Sáu mươi năm! Vậy là người đàn ông này đã bị trồng ở đây, bị hút máu thịt suốt sáu mươi năm trời? Đây không phải là tu hành, đây là một cuộc hành hình kéo dài vô tận.

"Nghe đây..." Cụ già đột nhiên nắm lấy cổ tay Diệc An với một sức mạnh không tưởng của kẻ sắp chết. "Mảnh xương trong người ngươi... ta cảm nhận được nó. Đó là hơi thở của Nhân Hoàng... nhưng ngươi quá yếu."

Cụ già ho ra một búng máu đen đặc, hơi thở dồn dập:

"Linh Vườn này không phải chỉ là vườn cây. Nó là một phần của 'Vạn Linh Đại Trận'. Mỗi gốc cây ở đây là một mắt xích. Nếu ngươi muốn phá, ngươi phải tìm được 'Mẫu Thân' – gốc cây đầu tiên, nơi chứa đựng linh hồn của kẻ cai quản khu vườn này."

"Mẫu Thân ở đâu?" Diệc An hỏi dồn.

"Ở trung tâm... dưới tòa lâu đài... của Thiên sứ." Cụ già hít một hơi dài, dường như đang dùng chút sức tàn cuối cùng để truyền đạt. "Nhưng trước đó, ngươi phải phá vỡ xiềng xích thứ hai hoàn toàn. Máu của ngươi... phải trở thành lửa. Chỉ có lửa của con người mới thiêu rụi được linh tính của thần ma."

Nói đoạn, cụ già dùng ngón tay khô héo vạch lên nền đất bùn một ký hiệu kỳ lạ, trông giống như một ngọn lửa đang cuộn tròn trong một vòng xích.

"Đây là 'Huyết Hỏa Phù'. Khi ngươi đạt đến cực hạn của sự đau đớn, hãy vẽ nó lên tim... Nó sẽ giúp ngươi thiêu cháy sợi xích huyết mạch."

Bỗng nhiên, từ phía lâu đài vang lên một tiếng chuông dài tử khí. Một luồng uy áp mạnh mẽ quét qua toàn bộ Linh Vườn.

"Thiên sứ tuần du!" Cụ già lập tức nhắm mắt, thu liễm mọi thần trí, trở lại vẻ ngoài của một gốc cây khô chết.

Diệc An nhanh chóng đứng dậy, hất xô nước xanh nhạt vào một bụi cỏ dại gần đó để tạo hiện trường giả, rồi giả vờ ngã lăn ra đất, miệng lảm nhảm những câu vô nghĩa.

Một bóng trắng lướt đi trên không trung. Thiên sứ trung niên hôm qua hiện ra, vẻ mặt đầy sự khó chịu khi nhìn vào khu vực rìa này.

"Hôi thối." Ông ta che mũi, ánh mắt quét qua Diệc An. "Tên phế vật này vẫn chưa chết sao?"

Gã cai lệ lúc nãy chạy theo sau, nịnh nọt: "Thưa ngài, nó dai sức lắm, cứ để nó ở đây làm những việc bẩn thỉu này cũng tốt."

Thiên sứ hừ lạnh một tiếng: "Canh chừng cho kỹ. Mười ngày nữa là đến kỳ 'Đại Thu Hoạch'. Những quả ở khu trung tâm phải đạt chất lượng cao nhất để tiến cống lên Thần Vực. Nếu có bất cứ sai sót gì, ta sẽ lột xác tất cả các ngươi."

"Đại Thu Hoạch?"

Nằm trong bùn, trái tim Diệc An thắt lại. Mười ngày! Hắn chỉ còn mười ngày để phá vỡ xiềng xích thứ hai và tìm cách cứu lấy Đại Trụ cùng những thanh niên khác. Nếu không, họ sẽ trở thành những "gốc cây" mới, thay thế cho những kẻ đã khô héo ở đây.

Khi Thiên sứ rời đi, Diệc An ngồi dậy, ánh mắt hắn nhìn về phía khu trung tâm rực rỡ nhưng đầy máu xương.

Hắn không còn đường lui.

Đêm nay, hắn phải hoàn thành cuộc hoán máu. Dù có phải chết vì nổ tung huyết mạch, hắn cũng phải biến máu mình thành ngọn lửa có thể thiêu rụi bầu trời giả dối này.

Hắn nhìn cụ già, rồi nhìn xuống lòng bàn tay mình. Mảnh xương Nhân Hoàng dường như cũng đang run lên bần bật, chờ đợi thời khắc huyết hỏa bùng cháy.