Sương mù ở Linh Vườn không chỉ che mắt người, mà còn thấm vào tận xương tủy.
Sau ba ngày làm việc tại khu vực rìa, Trần Diệc An nhận ra một sự thay đổi đáng sợ trên những người bạn đồng hành của mình. Mỗi buổi sáng, khi quay trở về lán gỗ sau một ngày lao động, ánh mắt của họ lại thêm một phần mê hoặc, một phần trống rỗng.
"Diệc An, ngươi có thấy không? Da ta dường như đang phát sáng!"
Đại Trụ hớn hở khoe, anh ta giơ cánh tay chắc nịch của mình lên. Dưới lớp da nâu khỏe mạnh, những đường gân bắt đầu nổi lên một màu xanh lân tinh nhạt. Đại Trụ không hề biết đó là dấu hiệu của "Linh Ký" – một loại ký sinh của Thần tộc đang dần thay thế hệ thống tuần hoàn của con người.
Diệc An ngồi trong góc tối, tay vẫn lăm lăm chiếc xô đồng méo mó. Hắn nhìn Đại Trụ, lòng đau như cắt nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ vẻ ngô nghê: "Sáng... sáng như đom đóm... thích thật..."
"Ha ha, đúng là thằng điên." Một thanh niên khác tên là Lâm bình phẩm, giọng nói trở nên cao vút và thánh thót một cách kỳ lạ – một sự biến đổi thanh quản thường thấy ở những kẻ bị linh hóa quá mức. "Thiên sứ nói đúng, chúng ta là những kẻ được chọn. Ta cảm thấy mình không còn cần ăn cơm phàm trần nữa, chỉ cần hít thở sương mù ở đây là đủ no rồi."
Diệc An im lặng. Hắn biết "cơn no" đó là ảo giác. Thần tộc đang dùng linh khí để lừa gạt các cơ quan nội tạng của họ, khiến chúng ngừng hoạt động tự nhiên để chuẩn bị cho quá trình "cắm rễ".
Đêm đó, khi tiếng ngáy ngủ của những "con cừu" đã vang lên, Diệc An lại mò mẫm đi về phía khu vực rìa – nơi cụ già người cây đang chờ đợi.
Dưới ánh trăng xám xịt, khu vườn trông như một bãi tha ma của những gã khổng lồ bằng gỗ. Diệc An đến bên cạnh cụ già, không nói một lời, hắn dùng móng tay rạch một đường nhỏ trên cổ tay mình, nhỏ ba giọt máu nóng hổi vào gốc rễ đang quấn chặt chân cụ.
Máu của Diệc An hiện tại đã mang theo một chút "Hỏa tính" sau lần nung nấu dở dang. Ngay khi máu chạm vào rễ cây, những sợi rễ đó lập tức co rụt lại như gặp phải nước sôi.
"Chàng trai... ngươi lại đến..." Giọng nói của cụ già khàn đặc, yếu ớt hơn cả hôm qua.
"Cụ nói về Huyết Hỏa Phù." Diệc An thì thầm. "Tôi cảm thấy máu mình đang sôi lên mỗi khi nhìn thấy họ bị biến đổi. Tôi không thể chờ mười ngày nữa."
Cụ già nhìn về phía những thanh niên đang ngủ trong lán, đôi mắt đục ngầu hiện lên sự thương cảm: "Họ đã bắt đầu 'Linh hóa' rồi sao? Muộn quá rồi... Khi Linh Ký đã chạm đến tim, dù ngươi có giết sạch Thiên sứ, họ cũng sẽ biến thành những cái xác không hồn."
Diệc An khựng lại. Hắn nghĩ đến Đại Trụ – người đã chia cho hắn nửa củ khoai lang khô khi hắn còn giả điên ở trấn.
"Vẫn còn cách chứ?" Diệc An nghiến răng, một luồng sát ý không kiềm chế được bộc phát, khiến bụi cỏ xung quanh héo rũ.
Cụ già nhìn Diệc An hồi lâu, rồi thở dài: "Chỉ có một cách. Ngươi phải đạt đến Phá Xiềng Đệ Nhị - Huyết Hỏa Cảnh ngay trong đêm nay. Sau đó, dùng máu của chính mình làm chất dẫn, vẽ Huyết Hỏa Phù lên trán họ để thiêu rụi Linh Ký trước khi nó kịp cắm rễ vào tâm mạch."
"Nhưng..." Cụ già dừng lại, giọng run rẩy. "Một mình ngươi không đủ máu để cứu cả chín người. Nếu ngươi cố làm, ngươi sẽ cạn máu mà chết trước khi kịp nhìn thấy bình minh."
Diệc An nhìn xuống đôi bàn tay mình. Mảnh xương Nhân Hoàng dường như cảm nhận được ý chí của chủ nhân, nó bắt đầu rung lên, tỏa ra một hơi lạnh thấu xương để trấn áp sự nóng nảy trong hắn.
"Cứu được ai, hay người đó." Diệc An nói, giọng lạnh lùng nhưng kiên định. "Ít nhất, họ phải được chết như một con người, không phải như một gốc cây."
Cụ già không nói thêm gì nữa. Cụ dùng hơi tàn cuối cùng, chỉ tay về phía một vũng nước đọng gần đó: "Nhìn vào đó... ta sẽ chỉ cho ngươi cách vẽ phù. Đây là bí pháp của 'Huyết Đồ Quân' thời Thái Cổ... những kẻ đã dùng máu của mình để nhuộm đỏ cả thiên đình."
Trong vũng nước đọng, hình ảnh phản chiếu của mặt trăng bỗng nhiên biến đổi. Những tia sáng bạc đan xen lại thành một đồ án phức tạp, trông giống như một trái tim đang bốc cháy nhưng lại bị những sợi xích quấn quanh. Càng nhìn vào đồ án đó, Diệc An càng cảm thấy huyết dịch trong người mình như muốn nổ tung.
"Ghi nhớ lấy... Càng đau đớn, phù càng mạnh. Càng căm hận, lửa càng cao."
Diệc An nhắm mắt, khắc sâu từng đường nét của Huyết Hỏa Phù vào trong thần hồn. Hắn biết, đêm nay sẽ là đêm dài nhất trong cuộc đời hắn.
Hắn quay trở lại lán gỗ. Không gian nồng nặc mùi linh khí thơm tho đến buồn nôn. Hắn đi đến bên cạnh Đại Trụ, nhìn khuôn mặt đang mỉm cười trong giấc mơ của anh ta.
"Đại Trụ, đừng trách ta."
Diệc An ngồi xuống, mảnh xương Nhân Hoàng lại một lần nữa đâm vào lòng bàn tay. Lần này, hắn không chỉ đốt máu, hắn sẽ dùng máu làm mực, dùng thân thể làm giấy, bắt đầu cuộc chiến đầu tiên chống lại trật tự của Thần tộc.
Bên ngoài, sương mù càng lúc càng dày, che lấp cả lâu đài của Thiên sứ. Trong bóng tối, một đốm lửa màu đỏ sậm bắt đầu lập lòe từ trong lán gỗ, nhỏ bé nhưng mang theo hơi nóng của vạn năm tích tụ.