MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Mệnh Đồ Thần LụcChương 7: HUYẾT HỎA THANH TẨY

Nghịch Mệnh Đồ Thần Lục

Chương 7: HUYẾT HỎA THANH TẨY

1,242 từ · ~7 phút đọc

Ánh trăng xám xịt bị sương mù dày đặc của Linh Vườn nuốt chửng, chỉ để lại một không gian mờ ảo, đặc quánh mùi linh tính giả tạo. Trong lán gỗ, chín thanh niên vẫn chìm sâu vào giấc ngủ do linh khí dẫn dụ. Trên trán họ, những đường gân xanh lân tinh bắt đầu bò ra như những con giun nhỏ, khẽ rung động theo nhịp thở.

Trần Diệc An ngồi quỳ bên cạnh Đại Trụ. Gương mặt hắn tái nhợt, môi khô nứt, nhưng đôi mắt lại cháy sáng một cách kỳ dị.

Hắn vừa trải qua một giờ đồng hồ kinh hoàng để hoàn thiện Huyết Hỏa Phù trên chính lồng ngực mình. Mỗi nét vẽ bằng máu đều khiến hắn cảm thấy như có một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua tim. Hiện tại, dưới lớp áo rách, một đồ án hình trái tim bốc cháy đang tỏa ra hơi nóng hầm hập, cưỡng ép dòng máu của hắn duy trì ở nhiệt độ cực cao.

"Đại Trụ... tỉnh lại!" Diệc An thì thầm, bàn tay hắn run rẩy đặt lên trán người bạn.

Ngón tay Diệc An vừa chạm vào, những sợi gân xanh trên trán Đại Trụ lập tức xù lên, chúng cảm nhận được sự đe dọa từ hơi nóng nhân huyết, bắt đầu điên cuồng đâm sâu vào đại não của vật chủ để lẩn trốn. Đại Trụ trong cơn mê ngủ khẽ rên rỉ, khuôn mặt vặn vẹo đau đớn.

"Không được... mình phải nhanh hơn chúng."

Diệc An nghiến răng, dùng móng tay rạch mạnh vào lòng bàn tay đã nát bấy của mình. Một dòng máu đỏ rực, đặc sánh như nham thạch chảy ra. Hắn không để máu rơi xuống đất mà dùng nó để vẽ lên trán Đại Trụ.

Xèo...

Tiếng thịt cháy khét vang lên nho nhỏ. Ngay khi máu của Diệc An chạm vào da thịt Đại Trụ, Huyết Hỏa Phù kích hoạt. Một ngọn lửa màu đỏ sậm, vô hình với mắt thường nhưng rực cháy trong linh hồn, bùng lên.

Những sợi gân xanh lân tinh kia vừa gặp hỏa tính của nhân huyết liền như gặp phải thiên địch, chúng quằn quại, cháy đen và tan biến thành những làn khói đen hôi thối.

"Ư... hộc!"

Đại Trụ bật người ngồi dậy, đôi mắt trợn trừng. Anh ta thở dốc, mồ hôi vã ra như tắm. Cảm giác như có ai đó vừa dội một gáo nước sôi vào tận não bộ khiến anh ta tỉnh táo ngay lập tức. Trong bóng tối, anh ta nhìn thấy khuôn mặt hốc hác của Diệc An.

"Diệc An? Ngươi... tay ngươi..." Đại Trụ hoảng hốt khi thấy lòng bàn tay Diệc An đang bốc khói.

"Im lặng!" Diệc An bịt chặt miệng Đại Trụ, giọng nói trầm khàn đầy uy lực. "Muốn sống thì đừng nói gì cả. Nhìn kỹ những người khác đi."

Đại Trụ nhìn sang bên cạnh. Dưới ánh sáng lờ mờ, anh ta kinh hoàng thấy những người bạn khác không phải đang ngủ, mà cơ thể họ đang dần cứng đờ lại như gỗ đá. Những sợi rễ nhỏ xíu bắt đầu mọc ra từ lòng bàn chân họ, đâm xuyên qua ván gỗ của lán để tìm đường xuống đất.

"Chúng ta... chúng ta đang biến thành thứ đó sao?" Đại Trụ run cầm cập, niềm tin vào Thần linh trong anh ta hoàn toàn sụp đổ.

"Phải. Họ đang bị 'trồng' xuống đất." Diệc An lạnh lùng nói, rồi quay sang người tiếp theo. "Ta sẽ cứu họ, nhưng ta cần anh canh chừng cửa. Nếu có bất cứ Giám thị hay Thiên sứ nào đến, hãy ra hiệu ngay."

Đại Trụ nhìn Diệc An, rồi nhìn vết sẹo đỏ rực đang hình thành trên trán mình. Anh ta gật đầu dứt khoát, bò lại phía cửa lán, tay nắm chặt một khúc gỗ sắc nhọn.

Diệc An tiếp tục tiến đến người thứ hai, rồi người thứ ba...

Mỗi lần cứu một người, Diệc An lại thấy đầu óc quay cuồng. Huyết Hỏa Phù tiêu tốn quá nhiều tinh huyết tinh khiết. Sau người thứ năm, cơ thể hắn bắt đầu run rẩy kịch liệt, tầm nhìn nhòe đi. Máu chảy ra từ tay hắn không còn nóng rực như trước, mà bắt đầu nhạt màu.

“Dừng lại đi.” Tiếng nói của cụ già người cây vọng về trong tâm thức hắn. “Mạch máu của ngươi sẽ kiệt quệ. Ngươi đang dùng mạng mình để đổi mạng họ. Nhân tộc không cần thêm những cái xác sống, họ cần một thủ lĩnh còn sống!”

"Nếu tôi... bỏ rơi họ..." Diệc An vừa vẽ phù lên người thứ sáu vừa nấc lên. "Thì tôi... khác gì đám Thần tộc kia?"

Đến người thứ bảy, Lâm, người thanh niên có giọng nói đã bắt đầu biến đổi, tình hình tồi tệ hơn nhiều. Linh Ký đã xâm nhập vào tận tim của Lâm. Khi Diệc An nhỏ máu lên trán, Lâm không tỉnh lại mà bắt đầu co giật, máu đen trào ra từ mắt và tai.

"Không... cố lên!" Diệc An ép tất cả khí lực còn lại vào lòng bàn tay.

Một tiếng "Phừng" nhỏ vang lên. Ngọn lửa đỏ sậm bùng lên dữ dội, thiêu rụi toàn bộ Linh Ký trong người Lâm nhưng cũng khiến Diệc An ngã quỵ xuống sàn.

Hắn cảm thấy tim mình đau thắt lại. Sợi xích thứ hai – Huyết Mạch Phong Ấn – lúc này đang rung động bần bật. Nó đang lợi dụng lúc hắn suy yếu để cố gắng siết chặt lại, đóng băng dòng máu đang chảy.

"Diệc An! Có người đến!" Tiếng thì thầm hốt hoảng của Đại Trụ vang lên.

Phía xa, ánh đèn lồng từ một toán Giám thị đang tiến về phía lán gỗ. Tiếng xích sắt kéo lê trên mặt đất nghe chói tai giữa đêm thanh vắng.

Diệc An nghiến răng, dùng mảnh xương đâm thẳng vào đùi mình để lấy lại chút tỉnh táo từ cơn đau. Hắn nhìn hai người còn lại chưa được cứu, rồi nhìn về phía ánh đèn đang tới gần.

"Đại Trụ, đưa mọi người nằm xuống, giả vờ như vẫn đang ngủ!" Diệc An ra lệnh, bản thân hắn cố gắng bò vào góc tối nhất, dùng đống cỏ khô che đi cơ thể đang bốc lên hơi nóng của mình.

Cửa lán gỗ bị đạp tung. Một tên Giám thị mặc giáp da đen, khuôn mặt lạnh lùng bước vào. Hắn cầm một chiếc gương đồng nhỏ, soi về phía những thanh niên đang nằm trên sàn.

Chiếc gương này là "Linh Ảnh Kính", dùng để kiểm tra độ chín muồi của linh quả sống.

Khi ánh sáng của gương lướt qua những người đã được Diệc An cứu, tên Giám thị bỗng nhíu mày.

"Lạ thật... sao linh tính của đám này lại giảm sút đột ngột thế này? Chẳng lẽ do sương mù ở khu vực này không đủ?"

Hắn bước lại gần Đại Trụ, người đang nhắm nghiền mắt nhưng mồ hôi vẫn chảy ròng ròng trên thái dương. Tên Giám thị đưa tay định lật người Đại Trụ lên kiểm tra.

Trong góc tối, bàn tay Diệc An đã nắm chặt mảnh xương Nhân Hoàng. Gân xanh trên cổ hắn nổi lên cuồn cuộn. Hắn biết, nếu tên Giám thị này phát hiện ra sự thật, cuộc nổi dậy của hắn sẽ chết yểu ngay trong lán gỗ này.

Sát ý lạnh lẽo bắt đầu ngưng tụ trên mũi xương trắng xám.