MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Mệnh Đồ Thần LụcChương 8: LƯỠI DAO TRONG BÓNG TỐI

Nghịch Mệnh Đồ Thần Lục

Chương 8: LƯỠI DAO TRONG BÓNG TỐI

1,125 từ · ~6 phút đọc

Tiếng tim đập của Đại Trụ dội vào màng nhĩ của Diệc An như tiếng trống trận. Tên Giám thị chỉ còn cách Đại Trụ ba bước chân. Chiếc "Linh Ảnh Kính" trong tay hắn bắt đầu rung lên nhè nhẹ, mặt gương từ màu vàng kim chuyển sang sắc xám tro khi soi vào những cơ thể đã được thanh tẩy huyết mạch.

Sự nghi ngờ hiện rõ trên khuôn mặt tên Giám thị. Hắn vươn bàn tay to lớn, sần sùi định tóm lấy cổ áo Đại Trụ để lôi dậy.

Ngay khoảnh khắc đó, một âm thanh lạ vang lên từ góc tối.

"Hì hì... Thiên sứ... ăn thịt... ngon lắm... hì hì..."

Diệc An lảo đảo bò ra từ đống cỏ khô, bọt mép sủi ra, đôi mắt lờ đờ không tiêu cự. Hắn dùng đôi bàn tay đang bỏng rát vì Huyết Hỏa Phù quờ quạng vào không trung, rồi bất ngờ ôm chầm lấy chân tên Giám thị.

"Thần... Thần ban cho ta... kẹo... cho ta kẹo..."

Tên Giám thị giật mình, theo phản xạ lùi lại một bước, đạp mạnh vào ngực Diệc An.

Bộp!

Diệc An văng vào vách gỗ, máu từ miệng phun ra, nhưng hắn vẫn giữ nụ cười ngây dại. Hắn phải chịu đòn này. Nếu không, sự chú ý của tên Giám thị sẽ không dời khỏi Đại Trụ.

"Mẹ kiếp, cái thằng điên này!" Tên Giám thị rủa xả, lau vết bùn bám trên ủng. "Hóa ra là linh khí phản phệ đến não, làm ô nhiễm cả không khí trong lán. Thảo nào kính soi không ra linh tính."

Hắn khinh bỉ nhìn quanh một vòng. Trong mắt hắn, đám thanh niên này đã là những kẻ hỏng hóc, "dược tính" bị sụt giảm nghiêm trọng do sống chung với một kẻ điên bị lỗi kinh mạch.

"Lũ rác rưởi. Để xem mười ngày nữa các ngươi lấy gì để nộp 'quả' cho Thiên sứ."

Tên Giám thị hừ lạnh, xoay người bước ra khỏi lán gỗ, không quên khóa trái cửa từ bên ngoài. Tiếng xích sắt lại kéo lê trên mặt đất, xa dần rồi mất hẳn trong sương mù.

Trong lán, không gian rơi vào một sự im lặng chết chóc.

"Hộc... hộc..." Đại Trụ ngồi bật dậy, mồ hôi ướt đầm cả sàn gỗ. Anh ta lao lại chỗ Diệc An, giọng run rẩy: "Diệc An, ngươi không sao chứ? Hắn... hắn đạp ngươi mạnh quá."

Diệc An chậm rãi ngồi dậy, lau vệt máu trên môi. Ánh mắt hắn lúc này lạnh lùng đến đáng sợ, không còn chút bóng dáng nào của kẻ điên lúc nãy.

"Ta không sao. Nhưng sáu người kia... họ sẽ tỉnh lại sớm thôi."

Đúng như lời Diệc An, năm người còn lại (trừ hai người chưa kịp cứu) bắt đầu tỉnh giấc. Họ ôm đầu rên rỉ, cảm giác như vừa trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng. Khi thấy Diệc An và Đại Trụ đang ngồi đó với vẻ mặt nghiêm trọng, tất cả đều ngơ ngác.

"Chúng ta... chúng ta đang ở đâu? Sao người ta đau thế này?" Lâm – người suýt chết vì Linh Ký xâm nhập tim – thảng thốt hỏi.

Diệc An đứng dậy, thân hình hắn dù hốc hác nhưng lại mang theo một áp lực vô hình khiến tất cả phải im lặng.

"Các ngươi vừa từ cửa tử trở về." Diệc An nói, giọng hắn trầm thấp nhưng vang vọng khắp căn lán nhỏ. "Các ngươi nghĩ mình đang đi thành Tiên? Không. Các ngươi đang bị nuôi để lấy thịt, lấy máu và linh hồn. Nhìn xuống chân mình đi!"

Lâm và những người khác nhìn xuống. Dưới lớp da của họ, những vết bầm tím đen vẫn còn sót lại – dấu vết của những sợi rễ đã bị Diệc An dùng Huyết Hỏa thiêu rụi. Sự thật tàn khốc bắt đầu thấm vào trí não họ.

"Diệc An đã cứu chúng ta." Đại Trụ lên tiếng, giọng đầy quả quyết. "Chính mắt ta thấy cậu ấy dùng máu của mình để đốt cháy những sợi tơ quỷ quái đó trên người các ngươi."

Cả nhóm nhìn vào đôi bàn tay đầy vết sẹo và máu của Diệc An, rồi nhìn vào khuôn mặt tái nhợt vì mất máu của hắn. Một sự im lặng bao trùm. Sự căm hận và nỗi sợ hãi bắt đầu hòa quyện, kết thành một thứ gì đó rất khác trong lồng ngực những chàng trai trẻ vốn chỉ biết cày cuốc.

"Chúng ta... chúng ta phải làm gì?" Lâm run rẩy hỏi. "Thiên sứ... họ có thần thông, họ có thể giết chúng ta chỉ bằng một cái phất tay."

"Vì thế, chúng ta phải mạnh hơn chúng." Diệc An đưa mảnh xương Nhân Hoàng lên. "Mười ngày. Trong mười ngày này, ta sẽ dạy các ngươi cách 'đốt máu'. Chúng ta sẽ không tu linh khí của chúng, chúng ta sẽ tu hành bằng ý chí của chính mình."

Hắn dừng lại một chút, nhìn về phía hai người thanh niên còn lại đang nằm hôn mê trong góc – hai người mà hắn chưa kịp cứu trước khi tên Giám thị vào. Trên trán họ, những sợi gân xanh đã hóa thành một lớp vảy xám.

"Hai người họ... không cứu được nữa rồi." Diệc An nhắm mắt, giọng mang theo sự thống khổ tột cùng. "Đó là cái giá của sự chậm trễ. Các ngươi có muốn trở thành như họ không?"

"Không!" Cả nhóm đồng thanh hét lên, nhưng lập tức bị Diệc An ra hiệu im lặng.

"Từ giờ đến sáng, hãy tập trung cảm nhận nhịp tim của mình. Ta sẽ truyền cho các ngươi tâm pháp sơ khởi của 'Vạn Cổ Nhân Đạo'. Nhớ kỹ: Đau đớn là sức mạnh, căm hận là nhiên liệu."

Đêm đó, trong căn lán gỗ hôi thối ở khu vực rìa Linh Vườn, một giáo phái của những kẻ "nghịch thiên" đã thầm lặng hình thành. Không có hào quang vạn trượng, không có tiếng nhạc trời, chỉ có những hơi thở dồn dập và những trái tim đang bắt đầu đập theo một nhịp điệu mới – nhịp điệu của sự quật khởi.

Riêng Diệc An, hắn ngồi bất động trong bóng tối. Hắn cảm nhận được sợi xích thứ hai trong người mình đang mỏng đi rất nhiều sau hành động cứu người vừa rồi.

“Nhân đạo là gì?” Tiếng nói của mảnh xương lại vang lên.

Diệc An nhìn những người bạn đang gồng mình chịu đựng cơn đau của sự thức tỉnh, hắn thầm đáp:

"Nhân đạo là... một người vì mọi người, và mọi người vì một con đường sống."

Sợi xích thứ hai bỗng nhiên nứt ra một khe hở lớn. Máu của Diệc An bắt đầu rền vang như tiếng sấm nhỏ trong huyết quản.