Ánh sáng bình minh của Linh Vườn bao giờ cũng mang một màu vàng thánh khiết, nhưng đối với đám người Đại Trụ lúc này, nó chẳng khác nào hào quang của một lò mổ vĩ đại.
Tiếng khóa xích lạch cạch vang lên. Cửa lán mở toang, gã cai lệ hốc mắt thâm quầng bước vào, cầm theo một chiếc roi da dài tẩm đầy nước linh lỏng.
"Lũ lợn, dậy mau! Hôm nay khu vực trung tâm cần thêm người dọn dẹp gốc rễ chết. Thằng điên và ba đứa nữa ở lại khu rìa, còn lại đi theo tao!"
Diệc An khẽ liếc nhìn Đại Trụ. Đại Trụ gật đầu rất nhẹ, ánh mắt lộ ra sự kiên định mà trước đây chưa từng có. Họ đã thống nhất: Dù bị chia tách, cũng không được để lộ bất kỳ sơ hở nào.
Khi nhóm của Đại Trụ rời đi, Diệc An bị giao cho một công việc nặng nề hơn: Đào bới những gốc "người cây" đã hoàn toàn khô héo để lấy chỗ cho "lứa mới".
Hai người bạn không cứu kịp đêm qua – Thành và Hổ – lúc này đã không còn nhận ra bạn bè. Họ đứng đờ đẫn, tay chân cứng nhắc như gỗ, đôi mắt trắng dã nhìn vào hư không. Những tên cai lệ bắt đầu dùng xích sắt quấn quanh người họ để kéo đi như kéo những súc gỗ.
"Nhìn cho kỹ." Diệc An thì thầm với Lâm và hai người còn lại đang đứng cạnh mình. "Đừng để nỗi sợ nuốt chửng các ngươi. Hãy dùng nỗi đau của họ để nung nấu huyết mạch của chính mình."
Hôm nay, Diệc An dạy họ cách "Tức Huyết Pháp".
Bình thường, khi lao động nặng, tim sẽ đập nhanh, máu chảy mạnh. Diệc An hướng dẫn họ cách cưỡng ép nhịp tim đập chậm lại, nhưng mỗi nhịp đập phải dồn nén toàn bộ áp lực vào các mao mạch ở tay và chân. Đây là cách "mượn lực đập lực" – dùng chính sự mệt mỏi của lao động để ép "linh độc" ra ngoài qua mồ hôi.
"Càng mệt, huyết hỏa càng dễ bùng phát. Khi các ngươi cảm thấy phổi như muốn nổ tung, đó chính là lúc xiềng xích lỏng lẻo nhất."
Cả ngày hôm đó, dưới cái nắng gắt và sự giám sát gắt gao của đám cai lệ, một cảnh tượng kỳ lạ diễn ra ở khu vực rìa. Bốn thanh niên gầy gò, rách rưới đang làm những công việc nặng nhọc nhất với một thái độ lầm lì, nhẫn nhục đến đáng sợ. Mỗi khi roi da quất xuống lưng, họ không kêu la, không van xin, chỉ có đôi mắt càng lúc càng đỏ rực.
Diệc An chọn một gốc cây già nhất để đào. Đó chính là gốc của cụ già người cây. Hắn biết, thời gian của cụ không còn nhiều.
"Cụ ơi..." Diệc An vừa vung cuốc, vừa giả vờ lẩm bẩm điên khùng để truyền âm.
"Chàng trai... máu của ngươi... nồng nặc mùi hỏa tính..." Cụ già mỉm cười qua kẽ răng khô khốc. "Tốt lắm. Nhưng hãy cẩn thận... Thiên sứ đang nghi ngờ. Hắn vừa đặt một 'Linh Nhãn' ở phía tây lâu đài... nó có thể nhìn thấu sự dao động của khí huyết."
Diệc An rùng mình. Thần tộc không hề ngu ngốc. Chúng sở hữu những pháp bảo vượt xa hiểu biết của con người. Nếu hắn cứ tiếp tục đốt máu một cách lộ liễu, chẳng mấy chốc tất cả sẽ bị thiêu thành tro bụi.
"Tôi phải làm sao?"
"Dùng mỡ người..." Cụ già nói một câu khiến Diệc An buồn nôn. "Thứ nước xanh nhạt đó... nó mang hơi thở của người chết nhưng lại được thần hóa. Hãy bôi nó lên da... nó sẽ tạo ra một lớp màng ngăn cách tầm mắt của Linh Nhãn. Đó là cách duy nhất để ngươi đột phá hoàn toàn xiềng xích thứ hai mà không bị phát hiện."
Diệc An nhìn vào chiếc xô đồng chứa thứ chất lỏng tanh hôi kia. Sự ghê tởm dâng lên tận cổ họng. Dùng xác thịt của chính đồng bào để che mắt kẻ thù? Đây là một sự nhục nhã không thể diễn tả bằng lời.
Nhưng rồi, hắn nhìn sang Thành và Hổ đang bị đám cai lệ dùng gậy đánh đập vì di chuyển quá chậm. Hắn nhìn thấy những giọt nước mắt khô khốc trên mặt họ.
Danh dự của người sống, hay sự giải thoát cho người chết?
Diệc An cúi xuống, nhúng đôi bàn tay mình vào xô nước xanh nhạt. Cảm giác nhớp nháp, lạnh lẽo bao trùm lấy da thịt hắn. Hắn bắt đầu bôi thứ dịch đó lên tay, lên ngực, lên cả vết sẹo Huyết Hỏa Phù.
"Cha... các vị tiền bối... xin hãy thứ lỗi cho con."
Lâm và những người khác nhìn thấy hành động của Diệc An, họ sững sờ, rồi như hiểu ra điều gì đó, họ cũng lặng lẽ bước lại gần chiếc xô. Không ai nói một lời, nhưng trong không khí u ám của khu vườn, một sự liên kết bằng máu và nước mắt đã được hàn gắn.
Chiều tà, khi công việc kết thúc, Diệc An cảm thấy lớp màng trên da mình đang khô lại, che giấu hoàn toàn sự nóng rực bên trong.
Hắn đi qua chỗ Thành và Hổ. Một tên cai lệ đang định dùng roi sắt quất vào mặt Thành vì anh ta ngã quỵ.
Diệc An bất ngờ lao đến, ôm chầm lấy Thành, miệng cười hô hố: "Cây... cây ngã rồi... hì hì... để tôi dựng cây lên..."
Tên cai lệ hừ một tiếng, quất roi vào lưng Diệc An một nhát cháy thịt: "Cút ra, thằng điên này! Đợi đến ngày Đại Thu Hoạch, tao sẽ xin Thiên sứ cho mày làm phân bón đầu tiên!"
Diệc An không đau. Hoặc nói đúng hơn, nỗi đau thể xác này chẳng là gì so với ngọn lửa đang bị hắn nén chặt dưới lớp màng "mỡ người" kia.
Hắn đỡ Thành dậy, ghé sát tai người bạn đã mất đi thần trí: "Ngủ đi Thành. Sớm thôi, ta sẽ đưa anh về nhà... dù chỉ là một nắm tro."
Đêm đó, Diệc An ngồi trong lán, cảm nhận sự dồn nén đến cực hạn. Xiềng xích thứ hai đã nứt vỡ gần hết. Chỉ cần một cú hích cuối cùng, máu của hắn sẽ thực sự hóa thành "Nhân Hỏa".
Nhưng hắn biết, mình không được vội vàng. Mười ngày. Hắn cần chín ngày để tích lũy, và ngày thứ mười sẽ là lúc khói lửa nhân gian thiêu rụi cả Linh Vườn.