MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Mệnh Đồ Thần LụcChương 10: KHÚC CỦI CUỐI CÙNG

Nghịch Mệnh Đồ Thần Lục

Chương 10: KHÚC CỦI CUỐI CÙNG

1,302 từ · ~7 phút đọc

Đêm thứ tư tại Linh Vườn.

Lớp màng "mỡ người" trên da Diệc An bắt đầu bong tróc, để lộ ra làn da màu đồng cổ bóng loáng, ẩn chứa một sức bật kinh người. Mỗi hơi thở của hắn giờ đây đều mang theo hơi nóng của lò rèn. Xiềng xích thứ hai — Huyết Mạch — chỉ còn lại một mắt xích cuối cùng, đen kịt và cứng rắn hơn tất thảy, quấn chặt lấy tâm nhĩ.

Diệc An rời khỏi lán gỗ, bước đi nhẹ như một bóng ma. Hắn không đi về phía khu trung tâm, mà hướng về phía gốc cây của cụ già. Hắn cảm nhận được, ngọn đèn dầu sinh mệnh của cụ đang lụi tàn.

"Cụ ơi..." Diệc An quỳ xuống bên đống rễ cây xù xì.

Cụ già không mở mắt, hơi thở khò khè như tiếng gió lùa qua khe cửa hẹp. Toàn bộ phần thân dưới của cụ đã hóa gỗ hoàn toàn, những sợi rễ đã đâm xuyên qua xương chậu, biến cụ thành một phần vĩnh viễn của đất đai Linh Vườn.

"Chàng trai... ngươi đến... đúng lúc lắm..." Giọng cụ chỉ còn là tiếng thào thào. "Thiên sứ... vừa ban lệnh... Sáng mai, chúng sẽ chặt hạ những 'gốc héo' ở khu vực này để lấy chỗ cho lứa mới từ trấn đưa tới. Ta... cũng nằm trong danh sách đó."

Trái tim Diệc An thắt lại. "Chặt hạ" ở đây không phải là giải thoát. Chúng sẽ băm vắt toàn bộ phần xác thịt còn sót lại để tinh chế thành loại phân bón cao cấp nhất.

"Không... tôi sẽ đưa cụ đi." Diệc An gầm nhẹ, đôi bàn tay nắm chặt.

"Đồ ngốc... ta đi đâu được chứ?" Cụ già bỗng mở mắt, đôi đồng tử đục ngầu chợt lóe lên một tia sáng rực rỡ kỳ lạ. "Nghe đây, ta tên là Vệ Sơn, từng là thống lĩnh cấm vệ quân của Nhân tộc sáu mươi năm trước. Ta sống đến giờ này, chịu nhục hình này, chỉ để chờ một kẻ như ngươi."

Cụ già bỗng dùng sức lực cuối cùng, vươn bàn tay đã hóa gỗ, đâm thẳng vào ngực mình.

Phập!

Không có máu chảy ra, chỉ có một viên ngọc màu đỏ xám, nhỏ bằng hạt nhãn, tỏa ra mùi vị của thời gian và sự mục nát.

"Đây là Huyết Đan của ta... tích lũy từ chút nhân huyết cuối cùng mà ta giấu được suốt sáu mươi năm qua. Nó chứa đựng toàn bộ sự căm hận và ký ức về chiến trận của ta." Cụ già run rẩy đưa viên ngọc cho Diệc An. "Nuốt nó đi. Dùng nó làm mồi lửa... để đốt cháy mắt xích cuối cùng của ngươi."

"Cụ!" Diệc An bàng hoàng. Đây là lấy mạng đổi mạng. Nếu mất đi viên huyết đan này, cụ già sẽ lập tức hóa thành tro bụi.

"Đừng chần chừ! Thiên sứ đang đến... ta cảm nhận được hơi thở thối nạt của hắn." Cụ già thét lên một tiếng khô khốc. "Hãy sống... để kể cho thế giới biết... con người không phải là cỏ rác!"

Diệc An nhìn viên huyết đan, rồi nhìn khuôn mặt già nua đầy vết sẹo của Vệ Sơn. Hắn không khóc. Ở Linh Vườn, nước mắt là thứ rẻ rúng nhất. Hắn ngửa đầu, nuốt chửng viên huyết đan vào bụng.

Ầm!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên trong thức hải của Diệc An. Viên huyết đan như một hòn than nóng cháy rơi vào hồ nước lạnh. Toàn bộ máu trong người hắn sôi trào. Ký ức về những trận chiến đẫm máu sáu mươi năm trước tràn về như lũ cuốn: tiếng gươm đao, tiếng thét xung phong, và hình ảnh những chiến binh nhân loại ngã xuống dưới chân những vị Thần cao ngạo.

"A...!!!!"

Diệc An gầm lên, nhưng âm thanh bị hắn nén chặt trong lồng ngực. Mắt xích cuối cùng trên trái tim hắn bắt đầu nứt vỡ dưới sự xung kích của Huyết Đan.

Cùng lúc đó, sương mù phía trước bị xé toạc. Thiên sứ trung niên bước ra, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn giận dữ.

"Hóa ra là ở đây! Một con chuột nhắt đang định nghịch thiên sao?"

Thiên sứ phất tay, một dải lụa vàng kim sắc lẹm như lưỡi dao bay thẳng về phía Diệc An.

Keng!

Diệc An không tránh né. Hắn đưa cánh tay đồng cổ lên đỡ. Dải lụa vàng kim vốn có thể chém sắt như chém bùn, nay chỉ để lại một vết xước trắng trên da hắn.

Mắt xích cuối cùng... đã vỡ.

Dòng máu trong người Diệc An lúc này không còn là chất lỏng, mà là Hỏa. Một luồng khí thế hung tàn, cổ xưa bùng phát từ người hắn, ép lui cả sương mù xung quanh.

Phá Xiềng Đệ Nhị — Huyết Hỏa Cảnh: Viên Mãn!

Thiên sứ lùi lại một bước, đôi mắt nheo lại: "Ngươi... ngươi tu luyện thứ tà thuật gì? Tại sao trong người ngươi không có chút linh khí nào?"

Diệc An chậm rãi đứng dậy, che chắn phía trước cái xác đã hóa thành gỗ của cụ già Vệ Sơn. Hắn nhìn Thiên sứ bằng đôi mắt đỏ rực như hai lò lửa, giọng nói trầm đục như từ địa ngục vọng về:

"Thứ ta tu luyện... gọi là Làm Người."

"Hỗn xược!" Thiên sứ gầm lên, đôi cánh ánh sáng sau lưng bung xòe, tỏa ra áp lực của cảnh giới linh hồn. "Một con súc vật cũng dám bàn chuyện làm người? Chết đi!"

Thiên sứ kết ấn, hàng vạn mũi tên ánh sáng tụ tập trên không trung, nhắm thẳng vào Diệc An mà bắn xuống.

Diệc An không lùi. Hắn cảm nhận được ý chí của cụ già Vệ Sơn đang rền vang trong huyết mạch. Hắn giơ nắm đấm lên, không cần chiêu thức, không cần biến hóa, chỉ có một đấm thuần túy tích tụ toàn bộ huyết hỏa của nhân tộc.

Oành!

Nắm đấm chạm vào cơn mưa ánh sáng. Không gian rung chuyển. Những mũi tên thần thánh bị ngọn lửa đỏ sậm thiêu rụi ngay lập tức. Sức mạnh của cú đấm tạo ra một luồng sóng xung kích, hất văng Thiên sứ lùi lại mấy trượng.

Thiên sứ kinh hoàng nhìn lòng bàn tay mình đang bị một vết cháy đen xâm lấn: "Lửa gì đây? Tại sao nó có thể đốt cháy linh tính của ta?"

Diệc An không trả lời. Hắn quay lại nhìn gốc cây của cụ già. Lúc này, xác thịt của cụ đã tan biến, chỉ còn lại một lớp vỏ gỗ mục nát. Cụ đã đi rồi, thanh thản và kiêu hùng.

"Mười ngày..." Diệc An thì thầm, sát khí bao trùm toàn thân. "Không cần mười ngày nữa. Đêm nay... ta sẽ đốt trụi cái vườn này."

Hắn biết, Thiên sứ này chỉ là một kẻ canh vườn cấp thấp, nhưng trận chiến vừa rồi chắc chắn đã đánh động đến kẻ mạnh hơn trong lâu đài. Nhưng Diệc An không sợ. Xiềng xích đã vỡ, huyết hỏa đã thành, hắn không còn là viên đan dược sống để chúng nhào nặn nữa.

Bên kia, Thiên sứ đã lấy lại bình tĩnh, gương mặt trở nên vặn vẹo, hung ác: "Ngươi tưởng phá được một tầng xiềng xích là có thể đối đầu với Thần sao? Để ta cho ngươi thấy... thế nào là tuyệt vọng!"

Thiên sứ lấy ra một chiếc chuông đồng nhỏ màu đen — U hồn chuông. Hắn định rung chuông để đánh thức "Mẫu Thân" — gốc cây đầu tiên của khu vườn.

Diệc An lao lên như một con báo săn, huyết hỏa dưới chân bùng nổ, để lại những dấu chân cháy sém trên mặt đất bùn lầy.

Cuộc chiến thực sự, bắt đầu từ chương này, không còn là ẩn nhẫn, mà là Sát.