MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Mệnh Đồ Thần LụcChương 11: HUYẾT QUYỀN ĐẢ BẠI THẦN QUANG

Nghịch Mệnh Đồ Thần Lục

Chương 11: HUYẾT QUYỀN ĐẢ BẠI THẦN QUANG

1,243 từ · ~7 phút đọc

Tiếng chuông đen — U Hồn Chuông — trong tay Thiên sứ vừa định rung lên thì một luồng kình phong đỏ rực đã ập đến trước mặt.

Tốc độ của Diệc An sau khi phá vỡ xiềng xích huyết mạch đã vượt xa giới hạn của nhãn lực thông thường. Hắn không dùng chiêu bộ, chỉ là một cú dậm chân khiến mặt đất nứt toác, mượn lực phản chấn để lao đi như một mũi tên máu.

"Chết!"

Diệc An gầm lên, nắm đấm bao phủ bởi một tầng lửa đỏ sậm nện thẳng vào ngực Thiên sứ.

Keng!

Một lớp màng ánh sáng vàng kim hiện lên bảo vệ Thiên sứ. Đây là "Linh Quang Hộ Thể", thứ phòng ngự cơ bản nhưng kiên cố nhất của Thần tộc. Tuy nhiên, khi nắm đấm của Diệc An chạm vào, lớp linh quang vốn thanh khiết ấy bỗng nhiên xèo xèo bốc khói đen.

Huyết hỏa của nhân loại là thứ năng lượng được cô đặc từ hàng vạn năm uất hận và sức nóng sinh mệnh, nó vốn dĩ là thiên địch, là thứ "axit" ăn mòn linh tính.

"Làm sao có thể?!" Thiên sứ kinh hãi hét lên. Ông ta cảm thấy linh lực của mình đang bị tan chảy.

Hắn điên cuồng rung chuông. Nhưng Diệc An đã lường trước. Bàn tay trái của hắn vươn ra như nanh vuốt của mãnh thú, không sợ ánh sáng thần thánh thiêu đốt, tóm chặt lấy cổ tay đang cầm chuông của Thiên sứ.

Rắc!

Tiếng xương gãy giòn giã vang lên giữa đêm vắng. Thiên sứ đau đớn gầm rú, chiếc chuông đen rơi xuống bùn lầy, không kịp phát ra âm thanh cảnh báo nào đến lâu đài trung tâm.

"Ngươi... ngươi là quái vật! Nhân loại không thể có sức mạnh này!" Thiên sứ vặn vẹo khuôn mặt, đôi cánh ánh sáng sau lưng đập mạnh, tạo ra hàng vạn lông vũ bằng ánh sáng bắn về phía Diệc An ở cự ly gần.

Phập! Phập! Phập!

Những chiếc lông vũ ánh sáng đâm xuyên qua vai và lồng ngực Diệc An. Máu bắn ra, nhưng không phải màu đỏ tươi mà là những tia lửa nóng bỏng. Diệc An không lùi bước, trái lại, cơn đau chỉ làm huyết hỏa trong người hắn bùng cháy dữ dội hơn.

Càng đau, lực tay hắn càng mạnh. Hắn dùng chính lồng ngực mình để chặn đứng mọi đòn tấn công, tay còn lại siết chặt lấy cổ họng đối phương.

"Sáu mươi năm qua, các ngươi coi chúng ta là cỏ rác." Diệc An nhìn thẳng vào đôi mắt đang tràn đầy sợ hãi của Thiên sứ, giọng nói khàn đặc vì hận thù. "Hôm nay, ta sẽ cho ngươi biết, cỏ rác cũng có thể thiêu rụi cả bầu trời."

Huyết hỏa từ lòng bàn tay Diệc An bắt đầu xâm nhập vào kinh mạch của Thiên sứ.

"Aaaaa!"

Thiên sứ rú lên thảm thiết. Linh khí trong người ông ta bị huyết hỏa nung nấu, bắt đầu nổ tung từ bên trong. Da thịt trắng trẻo, thánh khiết của Thiên sứ nứt rạn, lộ ra những dòng máu đen hôi thối – bản chất thật sự của những kẻ tự xưng là Thần nhưng sống bằng cách hút máu chúng sinh.

Oành!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Cơ thể Thiên sứ gục xuống, toàn bộ linh tính bị thiêu rụi, chỉ còn lại một cái xác khô héo, đen kịt như than vôi.

Diệc An buông tay, quỳ sụp xuống bên cạnh xác chết, hơi thở dồn dập. Vết thương do lông vũ ánh sáng để lại trên người hắn đang bốc khói trắng. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng lạ lẫm, băng giá đang cố gắng dập tắt ngọn lửa trong tim mình.

“Đừng dừng lại!” Tiếng mảnh xương Nhân Hoàng vang lên cảnh báo. “Tử khí của Thần tộc đang xâm lấn. Hãy dùng huyết hỏa của ngươi nuốt chửng nó. Biến nó thành chất dinh dưỡng cho xiềng xích thứ ba!”

Diệc An nghiến răng, cưỡng ép huyết hỏa vận chuyển khắp thân thể, thanh lọc từng tấc da thịt.

Trong lúc đó, từ phía khu vực lán gỗ, những bóng người lén lút chạy lại. Là Đại Trụ và Lâm. Họ đã chứng kiến toàn bộ trận chiến kinh tâm động phách vừa rồi.

"Diệc An... ngươi giết... giết Thiên sứ rồi?" Đại Trụ run cầm cập, nhìn cái xác cháy đen trên mặt đất. Trong thâm tâm một người dân Trấn Trường Thọ, đây là hành động đại nghịch bất đạo, là sụp đổ cả thế giới quan.

"Hắn không phải Thần." Diệc An đứng dậy, thân hình loạng choạng nhưng ánh mắt cực kỳ tỉnh táo. "Nhìn kỹ đi, khi chết đi, hắn cũng chỉ là một đống xương thối mà thôi."

Lâm tiến lại gần, nhìn chiếc chuông đen nằm trong bùn: "Bây giờ chúng ta phải làm gì? Nếu lâu đài phát hiện ra hắn mất tích, tất cả chúng ta sẽ bị hỏa thiêu."

Diệc An nhìn về phía lâu đài trung tâm, nơi "Mẫu Thân" đang trú ngụ. Hắn biết mình vừa rút dây động rừng. Dù chiếc chuông chưa vang lên, nhưng linh hồn của Thiên sứ này chắc chắn có liên kết với "Mẫu Thân".

"Chúng ta không thể đợi mười ngày nữa." Diệc An trầm giọng nói. "Đại Trụ, Lâm, nghe đây. Hai người quay lại lán, đánh thức tất cả những người đã được thanh tẩy. Bảo họ chuẩn bị sẵn sàng. Khi thấy khói lửa bốc lên từ khu trung tâm, đó là lúc phải chạy... chạy về phía biên giới Linh Giới, tìm cách thoát ra ngoài."

"Còn ngươi?" Đại Trụ lo lắng.

"Ta phải đi gặp 'Mẫu Thân'." Diệc An nắm chặt mảnh xương Nhân Hoàng. "Ta phải chặt đứt cái rễ của khu vườn này. Nếu không, dù các ngươi có chạy đến đâu, linh khí trong người các ngươi cũng sẽ dẫn lối cho chúng tìm ra."

Diệc An nhìn xuống cái xác Thiên sứ, rồi nhặt chiếc chuông đen lên. Hắn cảm nhận được một luồng oán khí cực nặng tỏa ra từ chiếc chuông. Đây chính là thứ dùng để điều khiển những "người cây" trong vườn.

"Đại Trụ, cầm lấy cái này." Diệc An đưa chiếc chuông cho Đại Trụ. "Nếu gặp phải Giám thị, hãy dùng máu của mình nhỏ vào chuông. Nó sẽ giúp anh tạo ra một vòng bảo vệ ngắn ngủi. Nhớ kỹ, chỉ dùng trong trường hợp tử sinh."

"Diệc An..." Đại Trụ muốn nói gì đó, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của Diệc An, anh ta chỉ biết gật đầu thật mạnh. "Ngươi phải sống. Chúng ta đợi ngươi ở cửa rừng."

Diệc An không nhìn lại. Hắn quay lưng, hướng về phía sương mù dày đặc bao phủ tòa lâu đài.

Máu trên người hắn vẫn đang chảy, nhỏ xuống mặt đất bùn lầy, để lại những đốm lửa nhỏ cháy âm ỉ. Hắn biết, mình đang bước vào một cái bẫy khổng lồ, nơi "Mẫu Thân" – thực thể cổ xưa và tàn ác nhất của Linh Vườn – đang chờ đợi.

Nhưng trong lồng ngực hắn, xiềng xích thứ ba — Lục Phủ Ngũ Tạng — bắt đầu rung động. Để phá vỡ tầng xiềng xích này, hắn cần một nguồn năng lượng khổng lồ. Và "Mẫu Thân" chính là kho báu mà hắn cần phải cướp đoạt.

Đêm nay, Linh Vườn sẽ không còn tiếng khóc than, chỉ có tiếng gầm của tro tàn khởi nghĩa.