Sau khi tách khỏi Đại Trụ và Lâm, Diệc An như một bóng ma đỏ thẫm lướt đi trong màn sương mù dày đặc. Càng tiến gần về phía lâu đài trung tâm, linh khí xung quanh không còn loãng như ở khu vực rìa mà trở nên đặc quánh, mang theo một mùi thơm kỳ lạ, vừa giống mùi hoa nhài, vừa giống mùi máu tanh của trẻ sơ sinh.
Đây là "Linh Áp". Nếu là người thường, chỉ cần bước vào đây sẽ lập tức quỳ sụp xuống, đầu óc mê muội và dâng hiến linh hồn cho Thần tộc. Nhưng Diệc An lúc này, với huyết mạch đang hừng hực cháy, mỗi bước chân của hắn đều như một thanh kiếm nung đỏ chém đôi màn sương linh tính ấy.
"Mảnh xương, ngươi có cảm nhận được không?" Diệc An thầm hỏi.
“Cẩn thận... phía trước không phải là đất... mà là xác thịt.” Tiếng nói từ mảnh xương Nhân Hoàng run rẩy, một sự căm hận truyền thấu vào tâm trí hắn.
Diệc An cúi xuống nhìn mặt đất. Hắn rùng mình nhận ra, dưới lớp cỏ xanh mướt kia không phải là bùn đất, mà là một lớp màng trắng bệch, mềm nhũn và phập phồng như da người. Những sợi rễ của các gốc cây trung tâm không cắm xuống đất, mà đâm xuyên qua lớp màng này để hút chất dinh dưỡng từ phía dưới.
Hắn đi tới một gốc Linh quả rực rỡ nhất. Trên cành cây này không chỉ treo những quả đỏ, mà còn treo những hài nhi bằng ánh sáng đang nhắm mắt ngủ say.
"Đây là... linh hồn của những đứa trẻ chưa kịp chào đời ở trấn?"
Diệc An nghiến răng, huyết hỏa trong người suýt chút nữa bùng phát không kiểm soát được. Thần tộc không chỉ ăn thịt người già, chúng còn đánh cắp cả tương lai của nhân loại ngay từ khi chưa bắt đầu. Chúng dùng sự thuần khiết nhất để tinh luyện ra loại linh quả cấp cao nhất.
Hắn tiếp tục tiến sâu hơn, cho đến khi một cái hố khổng lồ hiện ra ngay dưới chân lâu đài. Giữa lòng hố là một thực thể kinh dị: Một gốc cây cổ thụ cao hàng chục trượng, nhưng thân cây không có vỏ, mà là những thớ thịt đỏ tươi quấn quýt lấy nhau.
Đây chính là Mẫu Thân.
Điều khiến Diệc An chết lặng là ở chính giữa thân cây, một người phụ nữ bị đóng đinh bởi những chiếc cọc bằng pha lê. Bà ta không có mặt, chỉ có một cái miệng rộng đang không ngừng thét lên những âm thanh không thể nghe thấy bằng tai thường, nhưng lại dội thẳng vào linh hồn.
Mỗi khi bà ta thét lên, hàng vạn sợi rễ từ khắp Linh Vườn lại rung động, truyền về một luồng khí huyết đen ngòm để bà ta thanh lọc thành linh khí tinh khiết.
"Bà ấy... bà ấy chính là nguồn gốc của Linh Vườn này?" Diệc An run rẩy hỏi.
“Đó là một vị Thánh Nữ của Nhân tộc thời đại trước... bị chúng bắt giữ, phế đi tu vi, biến thành một 'bộ lọc linh tính' sống.” Mảnh xương Nhân Hoàng rền vang tiếng khóc. “Chúng gọi bà ta là Mẫu Thân, thực chất bà ta là nô lệ khổ hạnh nhất thế gian này.”
"Hừ, con chuột nhắt, ngươi cuối cùng cũng tìm đến đây."
Một giọng nói lạnh lùng, mang theo sự uy nghiêm tuyệt đối vang lên từ trên cao. Diệc An ngẩng đầu. Trên ban công của lâu đài, một nam tử mặc giáp vàng, tay cầm trường thương ánh sáng đang đứng đó. Kẻ này khí thế mạnh hơn vị Thiên sứ lúc nãy gấp mười lần.
Đây là Thần Tướng Thủ Vườn - Na Ca.
"Ngươi giết chết thuộc hạ của ta, ta vốn định bắt ngươi làm phân bón ngay lập tức." Na Ca chậm rãi bước xuống không trung, mỗi bước chân đều tạo ra một đóa hoa sen bằng ánh sáng. "Nhưng ta rất tò mò, một kẻ phế vật như ngươi, làm sao có thể đốt cháy được linh tính?"
Diệc An không nói lời nào. Hắn biết, mọi lời nói với lũ súc vật này đều là vô nghĩa. Hắn cúi người, trọng tâm hạ thấp, huyết hỏa từ tim bắt đầu dồn xuống đôi bàn chân đồng cổ.
"Muốn biết sao?" Diệc An ngước mắt, đôi đồng tử đã hoàn toàn hóa thành hai ngọn lửa đỏ rực. "Xuống đây, ta sẽ đốt cho ngươi xem!"
Na Ca cười nhạt, trường thương trong tay khẽ rung lên: "Ngu muội. Ngươi phá được hai tầng xiềng xích, cũng chỉ là một con súc vật khỏe mạnh hơn một chút mà thôi. Thần thuật của ta, ngươi vĩnh viễn không thể hiểu được."
Na Ca chỉ thương về phía Diệc An. Một luồng ánh sáng chói lòa, mang theo quy luật của sự "Định hóa", lao đến với tốc độ ánh sáng.
“Cẩn thận! Đừng để nó chạm vào tim!”
Diệc An gầm lên một tiếng, không tránh mà lao thẳng về phía trước. Hắn dùng hai tay bắt lấy mũi thương ánh sáng.
Xèo xèo xèo!
Thịt tay hắn bị nướng chín ngay lập tức, khói trắng bốc lên mù mịt. Nhưng Diệc An không buông. Huyết hỏa trong người hắn lúc này không chỉ chảy trong mạch máu, mà bắt đầu thấm vào ngũ tạng.
Xiềng xích thứ ba — Lục Phủ Ngũ Tạng — vốn đang im lìm, nay dưới sự kích thích của Thần thuật cao cấp, bắt đầu nứt ra.
Diệc An phun ra một ngụm máu lớn, nhưng ngụm máu đó khi vừa ra ngoài không khí liền hóa thành một đám mây lửa, bao trùm lấy Na Ca.
"Cái gì?!" Na Ca kinh hãi lùi lại. Hắn cảm thấy trường thương của mình đang bị một lực lượng thô bạo bẻ gãy.
"Dùng xác thịt ta làm thuốc... dùng linh hồn ta làm quả..." Diệc An vừa tiến lên, từng bước chân khiến lớp màng da người dưới đất rách toạc. "Hôm nay, ta lấy mạng của các ngươi... làm tế phẩm cho tổ tiên!"
Diệc An bất ngờ buông thương, một cú húc đầu bằng tất cả sức nặng của thù hận nện thẳng vào mặt Na Ca.
Rắc!
Chiếc mũ giáp vàng ròng vỡ vụn. Na Ca bị đánh văng vào thân cây Mẫu Thân.
Đúng lúc này, người phụ nữ bị đóng đinh trên cây bỗng nhiên rung động. Bà ta dường như cảm nhận được hơi thở của đồng loại, hơi thở của sự phản kháng. Một tiếng rít xé lòng vang lên từ cái miệng không mặt của bà.
Toàn bộ Linh Vườn rung chuyển. Những sợi rễ đang hút máu bỗng nhiên dừng lại, rồi điên cuồng quất về phía Na Ca.
"Phản rồi! Ngươi cũng dám phản?!" Na Ca gầm lên, tay kết ấn định trấn áp Mẫu Thân.
Nhưng Diệc An đã áp sát. Hắn không để Na Ca có cơ hội thở dốc. Đây là trận chiến giữa một kẻ tự xưng là Thần và một kẻ thề chết để làm Người.
Dưới gốc cây tội ác, khói lửa nhân gian bắt đầu thiêu rụi hào quang giả tạo.