MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Mệnh Đồ Thần LụcChương 13: KHÚC HÁT CỦA NGƯỜI CÂY

Nghịch Mệnh Đồ Thần Lục

Chương 13: KHÚC HÁT CỦA NGƯỜI CÂY

1,347 từ · ~7 phút đọc

Tiếng rít từ cái miệng không mặt của "Mẫu Thân" không chỉ là âm thanh, nó là một làn sóng chấn động bằng oán khí tích tụ qua nhiều kỷ lục. Những sợi rễ đỏ tươi như những con mãng xà điên cuồng quất tới, quấn chặt lấy chân tay của Thần Tướng Na Ca.

"Lũ hạ đẳng các ngươi... dám làm bẩn chiến giáp của ta!"

Na Ca gầm lên, đôi mắt vàng kim tỏa ra luồng sáng lạnh lẽo. Hắn không hề lùi bước, trường thương trong tay xoay tròn, tạo thành một cơn lốc ánh sáng băm nát những sợi rễ đang lao tới. Máu cây – thứ dịch lỏng đỏ quạch và tanh nồng – bắn tung tóe lên gương mặt cao ngạo của hắn.

Diệc An lúc này đang quỳ một chân dưới đất, lồng ngực phập phồng dữ dội. Vết thương do lông vũ ánh sáng để lại đang bị huyết hỏa nung nấu, tạo thành những lỗ hổng đen kịt trên vai. Hắn cảm nhận được xiềng xích thứ ba — Lục Phủ Ngũ Tạng — đang rung lên bần bật dưới áp lực của Na Ca.

Khác với Nhục thân hay Huyết mạch, Ngũ tạng là cốt lõi của sinh mệnh. Để phá vỡ xiềng xích này, hắn phải chịu đựng cảm giác nội tạng bị nghiền nát rồi tái tạo.

“Nhìn vào bà ấy...” Mảnh xương Nhân Hoàng rền vang. “Bà ấy đang dùng chút tàn lực cuối cùng để kìm chân Na Ca cho ngươi. Nếu ngươi không đột phá ngay bây giờ, tất cả sẽ tan thành mây khói!”

Diệc An ngước nhìn người phụ nữ bị đóng đinh trên thân cây thịt. Dù không có mặt, nhưng hắn cảm nhận được một ánh mắt hiền từ và đau đớn đang bao phủ lấy mình. Bà ấy không chỉ là một bộ lọc linh tính, bà ấy là một người mẹ đang cố gắng bảo vệ đứa con cuối cùng của chủng tộc đang vùng vẫy trong vũng bùn.

"A...!!!!"

Diệc An bất ngờ đấm mạnh vào ngực mình, ngay vị trí của tim. Cú đấm mang theo toàn bộ huyết hỏa, cưỡng ép dòng máu nóng rực chảy ngược vào trong lục phủ ngũ tạng.

Cảm giác như có hàng vạn thanh kiếm nung đỏ đang đâm xuyên qua gan, phổi, dạ dày... Diệc An phun ra một ngụm máu đen đặc, bên trong còn lẫn cả những mảnh vụn của nội tạng đã bị linh độc tàn phá bấy lâu nay.

Đây là "Nội Phủ Hoán Tân".

Ở phía đối diện, Na Ca đã thoát khỏi sự kiềm tỏa của Mẫu Thân. Hắn bước đi trên đống rễ cây nát vụn, trường thương chỉ thẳng vào đầu Diệc An:

"Hết giờ chơi rồi, con sâu cái kiến. Để ta tiễn ngươi về với đống tro tàn của tổ tiên ngươi."

Na Ca kết ấn bằng tay trái, một vòng tròn ánh sáng khổng lồ xuất hiện sau lưng hắn, mang theo hơi thở của sự hủy diệt — Thần Thuật: Thái Dương Trừng Phạt. Một cột sáng vàng kim khổng lồ từ đỉnh lâu đài giáng xuống, nhắm thẳng vào vị trí của Diệc An và cả gốc cây Mẫu Thân.

Hắn muốn hủy diệt tất cả. Với hắn, Linh Vườn hỏng thì có thể xây lại, Mẫu Thân chết thì có thể tìm người khác thay thế, nhưng sự sỉ nhục từ một con người là không thể tha thứ.

"Chết đi!"

Cột sáng giáng xuống với uy thế không thể cản phá. Không gian xung quanh bị nén ép đến mức nổ tung.

Ngay trong khoảnh khắc tử sinh đó, Diệc An bỗng nhiên cảm thấy bên trong bụng mình truyền ra một tiếng "Rắc" khô khốc.

Mắt xích đầu tiên của xiềng xích thứ ba đã vỡ.

Lá phổi của hắn bỗng nhiên nở rộng, mỗi hơi thở hút vào không phải là không khí, mà là toàn bộ hỏa khí xung quanh. Trái tim hắn đập mạnh như một chiếc búa tạ đang rèn sắt.

Hắn không tránh né cột sáng. Hắn đứng thẳng dậy, hai tay dang rộng, huyết hỏa từ trong người bùng phát, bao trùm lấy cả bản thân hắn và gốc cây Mẫu Thân đằng sau.

OÀNH!

Cột sáng ánh sáng va chạm với ngọn lửa đỏ sậm. Một vụ nổ kinh thiên động địa san bằng toàn bộ sảnh lâu đài. Khói bụi và ánh sáng trắng xóa bao trùm tất cả.

Na Ca nheo mắt nhìn vào tâm vụ nổ, môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ. Nhưng nụ cười đó lập tức đông cứng lại.

Từ trong đám khói bụi, một bóng người bước ra.

Toàn thân Diệc An lúc này không còn một mảnh vải lành lặn, da thịt đầy những vết bỏng và máu, nhưng khí thế của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Mỗi bước chân hắn đạp xuống, lớp màng da người dưới đất bị thiêu cháy, lộ ra lớp đất đen nguyên thủy của đại địa.

Hơi thở của hắn rít qua kẽ răng, tạo thành những tia lửa nhỏ. Nội tạng của hắn lúc này đã được rèn luyện thành một khối thống nhất, bền bỉ và mạnh mẽ như kim cương đen.

Phá Xiềng Đệ Tam — Nội Phủ Cảnh: Sơ Thành!

"Ngươi... ngươi vẫn còn sống?" Na Ca lắp bắp, sự kiêu ngạo trong mắt hắn lần đầu tiên bị thay thế bởi sự sợ hãi tột cùng.

Diệc An không trả lời bằng lời. Hắn đột ngột biến mất tại chỗ. Tốc độ của hắn bây giờ không còn là "lao đi" nữa, mà dường như là "dịch chuyển".

Bốp!

Một cú đấm trực diện vào mặt Na Ca. Lớp linh quang hộ thể của hắn vỡ vụn như thủy tinh. Na Ca văng ngược ra sau, đập mạnh vào bức tường lâu đài, làm sụp đổ cả một mảng lớn kiến trúc dát vàng.

Diệc An không dừng lại. Hắn lao tới, tóm lấy chân Na Ca, quật mạnh hắn xuống lớp rễ cây sắc nhọn.

"Thần? Tướng?" Diệc An vừa đấm vừa gầm lên. "Ăn thịt đồng bào ta! Hút máu mẹ ta! Các ngươi xứng đáng sao?"

Mỗi cú đấm của Diệc An đều mang theo hỏa độc ăn mòn linh tính. Na Ca gào thét thảm thiết, bộ giáp vàng ròng của hắn bị huyết hỏa nung chảy, dính chặt vào da thịt. Sự thánh khiết bay mất, chỉ còn lại một kẻ thảm hại đang vùng vẫy trong tuyệt vọng.

Đúng lúc này, từ phía sau, người phụ nữ trên cây Mẫu Thân bỗng phát ra một khúc hát thần bí. Khúc hát không có lời, chỉ là những giai điệu trầm buồn, tang tóc nhưng lại mang theo sức mạnh chữa lành vô tận cho Diệc An.

Những vết thương trên người hắn bắt đầu khép miệng với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Na Ca nhìn thấy cảnh đó, biết mình không còn cơ hội. Hắn nghiến răng, định tự bạo linh hồn để kéo theo Diệc An chết chung.

"Muốn chết cũng không dễ vậy đâu."

Diệc An lạnh lùng nói, bàn tay hắn bóp chặt lấy cổ họng Na Ca, huyết hỏa xộc thẳng vào não bộ của gã thần tướng, thiêu rụi toàn bộ ý thức tự bạo.

Trong bóng tối của lâu đài đang sụp đổ, Diệc An đứng sừng sững, tay xách cái xác mềm nhũn của Na Ca. Hắn nhìn về phía những người bạn đang chờ đợi ở cửa rừng, rồi nhìn lại Mẫu Thân.

Trận chiến ở Linh Vườn này, hắn đã thắng hiệp đầu. Nhưng hắn biết, sự biến mất của một Thần Tướng và một Thiên sứ sẽ đánh động đến những thực thể khủng khiếp hơn ở Thần Vực.

Hắn phải nhanh hơn.

"Mẹ..." Diệc An khẽ gọi người phụ nữ trên cây.

Bà ấy khẽ gật đầu, rồi dần dần tan biến vào thân gỗ. Cùng lúc đó, toàn bộ Linh Vườn bắt đầu bốc cháy. Những "người cây" vốn đang đau khổ, nay dưới ngọn lửa của Diệc An và khúc hát của Mẫu Thân, đã tìm thấy sự giải thoát cuối cùng.

Khói lửa nhân gian chính thức rực cháy giữa vạn cổ u tối.