MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Mệnh Đồ Thần LụcChương 14: DI SẢN CỦA KẺ CHĂN NUÔI

Nghịch Mệnh Đồ Thần Lục

Chương 14: DI SẢN CỦA KẺ CHĂN NUÔI

1,267 từ · ~7 phút đọc

Lâu đài của Na Ca sụp đổ một nửa, những cột trụ dát vàng nghiêng ngả, khói đen bốc lên từ những thảm dệt bằng tơ linh quy báu. Diệc An đứng giữa đống đổ nát, tay vẫn nắm chặt mảnh xương Nhân Hoàng. Huyết hỏa trong người hắn sau khi đột phá Nội Phủ Cảnh đã trở nên trầm ổn hơn, không còn bùng phát dữ dội mà luân chuyển nhịp nhàng qua lá phổi và trái tim mới được rèn luyện.

Hắn ném cái xác khô héo của Na Ca sang một bên. Đôi mắt đỏ rực của Diệc An quét qua sảnh chính, nơi những chiếc hòm bằng bạch ngọc đang nằm lăn lóc.

"Đây là những gì chúng thu hoạch được sao?"

Diệc An dùng chân đá văng nắp một chiếc hòm. Bên trong không phải là vàng bạc, mà là hàng ngàn viên đan dược màu xanh biếc, tỏa ra mùi hương thanh khiết đến cực điểm. Mỗi viên đan dược đều mang theo một tia thần tính mỏng manh.

“Đó là Linh Thạch Huyết Tủy.” Mảnh xương Nhân Hoàng rền vang trong tâm trí hắn. “Mỗi viên là sinh mệnh của một tu sĩ Nhân tộc đã bị vắt kiệt. Na Ca tích trữ chúng để cống nạp lên Thần Vực mỗi trăm năm.”

Diệc An nhìn những viên đan dược, cảm thấy đôi bàn tay mình run rẩy. Đây không phải là tài nguyên tu luyện, đây là linh hồn của đồng bào hắn bị nén lại thành những vật phẩm thương mại.

Hắn không lấy chúng để tu luyện. Với Diệc An, việc dùng những thứ này chẳng khác nào ăn thịt đồng bào mình. Hắn vung tay, một luồng huyết hỏa thiêu rụi toàn bộ số đan dược trong hòm, biến chúng thành bụi mờ bay về với hư không.

"Đi thôi, chúng ta không có nhiều thời gian."

Diệc An tiến sâu vào hậu điện của lâu đài. Ở đó, hắn tìm thấy một mật thất được bảo vệ bởi một lớp cấm chế ánh sáng yếu ớt. Sau khi Na Ca chết, cấm chế này cũng dần tan biến.

Bên trong mật thất không có kho báu, chỉ có một tấm bản đồ khổng lồ bằng da thú được treo trên tường. Diệc An khựng lại khi nhìn vào tấm bản đồ đó.

Nó không chỉ vẽ Linh Giới, mà vẽ toàn bộ Vạn Cổ Chi Lồng.

Nhân Khư của hắn — Trấn Trường Thọ — chỉ là một chấm nhỏ li ti trong hàng vạn "chuồng nuôi" khác trải dài khắp lục địa. Có những nơi được gọi là "Đại Lược Trấn", có nơi là "Huyết Hải Thành". Tất cả đều được kết nối bởi những đường kẻ màu vàng, dẫn thẳng về một trung tâm duy nhất: Thần Vực Thánh Thành.

"Thì ra... thế giới này rộng lớn như vậy, nhưng lại không có lấy một tấc đất cho con người đứng thẳng."

Diệc An áp tay lên tấm bản đồ, cảm nhận được sự rung động của những sợi xích vô hình đang trói buộc cả chủng tộc. Hắn nhìn thấy phía sau Linh Giới là những vùng đất chết, những nơi mà con người thậm chí còn không được làm "đan dược", mà bị biến thành nô lệ xây dựng các kiến trúc thần thánh cho đến chết.

Bỗng nhiên, một tiếng động nhỏ từ góc phòng khiến Diệc An cảnh giác. Hắn xoay người, mảnh xương chỉ thẳng về phía đống đổ nát.

"Ai? Bước ra!"

Từ sau một bức bình phong vỡ vụn, một bóng người nhỏ bé run rẩy bước ra. Đó là một cô gái, khoảng mười lăm mười sáu tuổi, mặc bộ đồ hầu gái rách rưới. Điều lạ lùng là trên trán cô không có dấu vết của Linh Ký, nhưng đôi mắt cô lại đờ đẫn, trống rỗng.

"Ngài... ngài đã giết Thần Tướng?" Cô gái lắp bắp, giọng nói không có chút sức sống.

Diệc An nheo mắt: "Hắn không phải Thần. Ngươi là ai?"

"Tôi là 'Nhạc Sư'..." Cô gái cúi đầu. "Nhiệm vụ của tôi là gảy đàn cho Na Ca nghe mỗi khi hắn dùng bữa... bữa ăn là gan của những người trẻ tuổi nhất."

Diệc An cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên. Hắn nhìn kỹ cô gái, nhận ra mười đầu ngón tay của cô đã bị cắt cụt, thay vào đó là những mẩu xương nhọn hoắt được nối bằng chỉ bạc để gảy đàn. Thần tộc không coi con người là sinh vật, chúng coi con người là những công cụ thủ công bị biến dạng.

"Chạy đi." Diệc An thu hồi mảnh xương, giọng nói dịu đi một chút. "Lâu đài sắp sụp đổ rồi. Đi tìm những người ở lán gỗ phía Tây, họ sẽ đưa cô đi."

Cô gái nhìn Diệc An, rồi nhìn cái xác của Na Ca ngoài sảnh. Bất ngờ, cô quỳ sụp xuống, dập đầu đến chảy máu:

"Xin ngài... xin ngài hãy giết tôi."

Diệc An khựng lại: "Tại sao?"

"Tôi đã thấy quá nhiều..." Cô gái nức nở, những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt lem luốc. "Tôi đã nghe tiếng khóc của họ trong mỗi bản đàn. Linh hồn tôi đã thối rữa rồi. Nếu tôi chạy đi, tôi cũng chỉ là một bóng ma mang theo ký ức của địa ngục. Xin ngài... hãy dùng ngọn lửa đó, thiêu rụi cả tôi nữa."

Diệc An nhìn cô gái, rồi nhìn xuống đôi bàn tay đầy máu của chính mình. Hắn hiểu. Có những vết thương mà huyết hỏa có thể chữa lành xác thịt, nhưng không thể chữa lành tâm linh. Thần tộc đã không chỉ giết người, chúng còn hủy diệt bản ngã của họ.

"Nghe đây." Diệc An bước lại gần, đặt bàn tay ấm áp lên đầu cô gái. "Cô không thối rữa. Kẻ thối rữa là chúng. Nếu cô chết ở đây, những tiếng khóc cô nghe thấy sẽ vĩnh viễn không ai biết đến. Hãy sống, để làm chứng cho tội ác của chúng. Đó là cách cô trả thù."

Cô gái ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt đỏ rực nhưng chứa đựng sự thấu cảm sâu sắc của Diệc An. Một tia sáng nhỏ nhoi, leo lét bắt đầu hiện lên trong đôi mắt đờ đẫn của cô.

"Sống... để trả thù?"

"Phải. Đi mau!"

Diệc An đẩy cô gái về phía lối thoát hiểm. Cùng lúc đó, toàn bộ lâu đài rung chuyển dữ dội. "Mẫu Thân" ở dưới lòng đất đang bắt đầu tự bạo, ngọn lửa đỏ sậm đã liếm đến tận chân tường mật thất.

Diệc An không rời đi ngay. Hắn quay lại tấm bản đồ, dùng mảnh xương rạch một đường ngang qua vị trí của Linh Vườn trên bản đồ da thú, sau đó châm lửa đốt cháy nó.

"Hôm nay ta xóa tên Linh Vườn này. Ngày mai, ta sẽ xóa tên Thần Vực trên cả thế gian."

Hắn lao ra khỏi lâu đài ngay khi mái vòm dát vàng đổ sụp xuống. Phía xa, ở bìa rừng, Đại Trụ và nhóm thanh niên đang nhìn về phía này với ánh mắt kinh hoàng xen lẫn hy vọng.

Khói lửa bốc cao ngút trời, soi sáng cả một vùng trời tối tăm của Linh Giới. Những "người cây" khác đang dần tan biến trong ngọn lửa giải thoát.

Trần Diệc An dẫn đầu đoàn người rách rưới, bước những bước chân đầu tiên rời khỏi chuồng nuôi. Hành trình trốn chạy và khởi nghĩa chính thức bắt đầu. Nhưng hắn biết, Na Ca chết chỉ là khởi đầu. Thần Vực sẽ không để yên cho một "viên thuốc" dám đứng lên cầm kiếm.