Linh Vườn phía Tây giờ đây chỉ còn là một biển lửa đỏ sậm. Khói đen bốc cao cuồn cuộn, mang theo tàn tro của những "người cây" đã được giải thoát. Đứng từ xa nhìn lại, thung lũng từng là thiên cảnh của Thần tộc giờ trông như một vết loét lở loét trên đại địa.
Trần Diệc An dẫn đầu đoàn người hơn mười người lầm lũi đi trong bóng tối của dãy núi phía sau Linh Vườn. Đi bên cạnh hắn là cô gái Nhạc sư – người mà hắn đặt tên là Thanh Âm – và Đại Trụ. Những thanh niên khác, dù đã được thanh tẩy huyết mạch, nhưng khuôn mặt vẫn không giấu nổi sự kinh hoàng.
"Diệc An, chúng ta đi đâu? Nếu quay về trấn, chúng sẽ giết sạch cả già trẻ lớn bé mất." Đại Trụ lo lắng hỏi, hơi thở vẫn còn gấp gáp.
Diệc An dừng bước, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tia sáng vàng kim đang bắt đầu tụ tập. Đó không phải là ánh bình minh, đó là "Linh Truy Đăng" của quân truy sát Thần tộc.
"Chúng ta không về trấn." Diệc An trầm giọng, ánh mắt sắc lẹm. "Trấn Trường Thọ giờ đã là mục tiêu. Chúng ta phải đi ngược về phía Bắc, hướng về Hoang Khư. Chỉ có nơi linh khí cạn kiệt, nơi Thần tộc coi là vùng đất chết, chúng ta mới có cơ hội sống sót."
"Nhưng ở đó không có gì để ăn, cũng không có linh khí để tu hành..." Lâm thốt lên đầy sợ hãi.
"Thứ các ngươi cần không phải linh khí của chúng, mà là Bản năng." Diệc An quay lại, nhìn thẳng vào mắt từng người. "Từ hôm nay, các ngươi không còn là gia súc. Các ngươi là thợ săn."
Hắn lấy ra mảnh xương Nhân Hoàng, cắm mạnh xuống đất. Một luồng huyết hỏa lan tỏa, tạo thành một vòng tròn bảo vệ tạm thời.
"Ngồi xuống! Ta sẽ truyền cho các ngươi cách bế khí. Quân truy sát dùng linh khứu để tìm người, nếu các ngươi không học được cách thu liễm hơi thở nhân loại, chúng ta sẽ bị bắt trong vòng một canh giờ nữa."
Trong lúc nhóm thanh niên đang cuống cuồng luyện tập dưới sự hướng dẫn của Đại Trụ, Diệc An lặng lẽ bước ra rìa vách đá. Hắn cảm nhận được xiềng xích thứ ba trong người mình đang rung động. Việc đột phá Nội Phủ Cảnh mang lại sức mạnh to lớn, nhưng cũng khiến hắn gánh chịu áp lực nặng nề khi phải liên tục duy trì huyết hỏa để che chở cho mọi người.
“Ngươi đang làm một việc ngu xuẩn.” Tiếng nói của mảnh xương lại vang lên, lần này mang theo sự nhắc nhở lạnh lùng. “Mang theo những kẻ yếu ớt này, ngươi sẽ không bao giờ chạy thoát được các Thần Tướng của Thần Vực. Hãy bỏ mặc họ, ngươi có tư chất để trở thành một Nhân Hoàng cô độc.”
"Nếu không có nhân dân, lấy đâu ra Nhân Hoàng?" Diệc An thầm đáp, đôi bàn tay siết chặt. "Nếu ta chỉ sống cho riêng mình, ta khác gì lũ thần ma kia?"
Bỗng nhiên, từ trong màn sương mù phía dưới thung lũng, một tiếng hú dài xé rách không gian.
Húuuuuu!
Đó là tiếng của Linh Cẩu – loài quái vật được Thần tộc nuôi dưỡng chuyên để săn tìm những nô lệ bỏ trốn. Chúng có tốc độ cực nhanh và bộ răng có thể cắn nát cả sắt thép.
"Đến rồi."
Diệc An quay lại, thấy Thanh Âm đang đứng nhìn mình. Đôi bàn tay không ngón của cô run lên, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự kiên định kỳ lạ. Cô lấy từ trong bọc ra một mảnh sáo trúc cũ kỹ.
"Ngài Diệc An, tôi có thể giúp..." Thanh Âm khẽ nói. "Tôi biết nhịp điệu của Linh Cẩu. Na Ca từng bắt tôi thổi sáo để điều khiển chúng trong những cuộc săn người giải trí của hắn."
Diệc An gật đầu. Đây chính là sức mạnh của những kẻ bị áp bức – họ hiểu rõ kẻ thù hơn bất cứ ai.
"Đại Trụ, đưa mọi người lùi sâu vào hang đá! Thanh Âm, cô ở lại với tôi. Lâm, cầm lấy thanh thương này của Na Ca, canh giữ lối vào!"
Hắn ném cho Lâm chiếc trường thương ánh sáng đã bị hắn bẻ gãy một nửa và làm hoen ố bằng huyết hỏa. Lâm run rẩy đón lấy, nhưng khi nhìn thấy cái gật đầu của Diệc An, anh ta nghiến răng, đứng vững ở cửa hang.
Dưới chân núi, hàng chục đôi mắt xanh loét của Linh Cẩu bắt đầu hiện ra trong sương mù. Dẫn đầu chúng là một gã Giám thị mặc giáp sắt, tay cầm roi điện, cưỡi trên một con Linh Cẩu khổng lồ cao bằng một gian nhà.
"Tìm thấy rồi! Lũ súc vật dám đốt Linh Vườn, hôm nay ta sẽ lột da từng đứa một!" Gã Giám thị cười lên sằng sặc, chỉ tay về phía vách đá.
Diệc An đứng sừng sững trên đỉnh dốc, huyết hỏa quanh người bắt đầu ngưng tụ thành một lớp màng đỏ thẫm. Hắn nhìn xuống đám quân truy sát như nhìn những con sâu cái kiến.
Hắn không còn là Trần Diệc An của Trấn Trường Thọ nữa. Hắn là ngọn lửa đầu tiên của vạn cổ nhân yên.
"Thanh Âm, thổi đi!"
Tiếng sáo trúc réo rắt vang lên giữa đêm đen. Nó không phải là bản nhạc êm đềm, mà là một khúc nhạc đầy oán hận, mô phỏng tiếng kêu đau đớn của chính những con Linh Cẩu khi bị Thần tộc hành hạ để huấn luyện.
Đám Linh Cẩu đang lao lên bỗng khựng lại, chúng bắt đầu gầm gừ lẫn nhau, sự hỗn loạn lan ra nhanh chóng.
Diệc An nhân cơ hội đó, lao xuống như một khối thiên thạch đỏ thẫm.
Oành!
Nắm đấm của hắn nện thẳng xuống đất, tạo ra một làn sóng huyết hỏa quét sạch hàng chục con Linh Cẩu ở hàng tiền tuyến.
Trận chiến sinh tồn trong rừng sâu chính thức bắt đầu. Đây là chương thứ 15, và cũng là khởi đầu cho danh tiếng "Huyết Hỏa Ma Vương" khiến Thần Vực phải run sợ sau này.