MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp (3S) - Lê Hương - Mạc Tuân (Truyện full)Chương 27: Sao không bảo sớm?

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp (3S) - Lê Hương - Mạc Tuân (Truyện full)

Chương 27: Sao không bảo sớm?

405 từ

Lê Hương sững sờ cả người. 

Kiếp trước bố mẹ Mạc Tuân đã sớm qua đời, khi hắn tìm đến nhà cô chủ động giúp đỡ báo ơn thì cả nhà chỉ có mình hơn. Sao kiếp này bố mẹ Mạc Tuân vẫn còn sống vậy? 

Lê Hương nghĩ đến ngơ ngẩn người ra, bà Nguyễn Oanh gọi mấy lần cô mới nghe thấy. 

- Hương à, điện thoại của con kìa... 

Lê Hương giật mình nhìn sang. - Dạ? À... điện thoại của con. 

Cô SỜ túi, thấy điện thoại đang rung ù ù thì vội lấy ra. 

Là Huỳnh Tôn gọi. Lê Hương mỉm cười, vội vã đứng lên. 

- Con ăn xong rồi, mọi người dùng thong thả nha. Con ra ngoài nghe điện thoại chút, lát sẽ vào dọn ạ. 

Nói xong cô chạy vui vẻ rảo bước ra khỏi bếp, ấn nghe và không nhìn mặt Mạc Tuân. 

- Alo, ăn cơm chưa? 

Bà Nguyễn Oanh nhìn khuôn mặt cứng lại của Mạc Tuân, nói đỡ cho Lê Hương. 

- Ai da, cái con bé này, cứ như trẻ con vậy. Mạc Tuân, cháu thông cảm nhé. 

- Dạ không có gì ạ. Cháu thấy Lê Hương rất ngay thẳng, đáng yêu. 

Nhưng ánh mắt hắn đuổi theo bóng lưng cô thì không hề thể hiện rằng hắn thoải mái như lời nói. 

Lê Hương không quan tâm vì còn phải nghe Huỳnh Tôn kêu ca.. 

- [Làm gì đã được ăn cơm. Hôm nay tôi làm ca ba giờ chiều đến chín giờ đêm đây, đông khách mệt sắp chết rồi, vừa được nghỉ tay một lát thấy tin nhắn của bà, vội vàng gọi đấy. Sao rồi?] 

TP 

Lê Hương ra khỏi nhà, đóng cửa lại, đi ra vườn mới nói: 

- Đang ăn tối. Ông gọi, tôi lấy cớ ra ngoài nghe chứ ngồi trong đó thì đến bao giờ. 

- [Từ chối hai tuần rồi nên hắn mò đến nhà chứ gì?] 

- Ừ, đến nhà, mang rượu đắt tiền theo, nịnh bố mẹ tôi cười đến vui vẻ. Chẳng hiểu hắn đã trả hộ nhà tôi bao nhiêu tiền nữa, tình hình khá bi đát đấy. Tôi muốn xin vào Derefout làm mà họ không tuyển nữa. 

Lệ Hương thở dài. Huỳnh Tôn hả một tiếng rất to rồi hỏi: 

- [Công ty lớn mà bà nói là Derefout ấy à? Sao không bảo sớm?]