MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp (3S) - Lê Hương - Mạc Tuân (Truyện full)Chương 28: Ngày mai em có rảnh không?

Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp (3S) - Lê Hương - Mạc Tuân (Truyện full)

Chương 28: Ngày mai em có rảnh không?

473 từ

Lê Hương ngồi ở bàn trà ngoài vườn nấu cháo điện thoại với Huỳnh Tôn nửa tiếng gọi điện thoại cho Đồng Quyên buôn tiếp nửa tiếng nữa mới chịu vào nhà. 

Cả nhà đã ăn xong, mẹ cô đang ngồi ở phòng khách gọt hoa quả, bố thì pha trà. Lê Hương lon ton chạy vào, cười rạng rỡ. 

- Cả nhà ăn xong rồi ạ, để con dọn bát. Ông Lê Khoan chỉ xuống ghế, khẽ nạt. 

- Ngồi đi, để đó lát nữa dọn. Lâu lâu Mạc Tuân mới đến nhà ăn một bữa cơm mà con nói chuyện gì lâu thế? Bạn nào đấy? 

- Là Huỳnh Tôn mà bố. Mọi người nói chuyện công việc con cũng có hiểu gì đâu, bố và anh cứ thoải mái bàn bạc đi ạ. Con ngồi đây hai người sẽ không được tự nhiên. 

Nói xong, Lê Hương tung tăng đi vào bếp. 

Đôi mắt Mạc Tuân tối lại, hắn đã nhận ra cô tránh không muốn nói chuyện với hắn. 

Nhận ra hơi muộn đấy. 

Lê Hương vào bếp rửa bát, khe khẽ hát, cảm thấy khoan khoái vì làm Mạc Tuân khó chịu. Hắn sẽ phải sớm bỏ cuộc thôi. 

Lê Hương rửa bát xong ra ngoài đúng lúc Mạc Tuân đứng lên chào về. Cô đi ra tiễn hắn như mọi lần, tự giác không cần bố mẹ nhắc bởi vì nếu có không làm thế họ sẽ nghi ngờ. Mạc Tuân ra ô tô, đứng đối diện với Lê Hương, nhìn sâu vào mắt cô và hỏi: 

- Ngày mai em có rảnh không? 

- Mai em có hẹn đi chơi với bạn rồi ạ. - Lê Hương nhanh nhảu trả lời. 

Lông mày Mạc Tuân nhíu lại, ánh mắt tăm tối lạ lùng. 

- Là cậu bạn Huỳnh Tôn khi nãy gọi điện à? 

- Dạ không, là Đồng Quyên. Nó rủ em đi mua sắm rồi về nhà nó chơi. 

Mạc Tuân khẽ gật gù, cụp mắt xuống. 

- Cũng lâu rồi chúng ta không đi ăn riêng với nhau. Em có thể sắp xếp thời gian không? Chẳng lẽ đi với anh một lát buổi tối lại khó khăn như vậy? 

Lê Hương cảm thấy kinh ngạc nhưng không dám tỏ ra ngoài mặt. 

Mạc Tuân mà lại thốt ra mấy câu này sao? 

Một Mạc Tuân kiêu ngạo, lạnh lùng, độc đoán, chỉ quen ra lệnh cho người khác đang xuống nước, hạ giọng để kỳ kèo một cuộc hẹn ăn tối? 

Lê Hương được mở mang tầm mắt. Cô giả vờ tỏ ra ngại ngùng. 

- Được chứ ạ. Em có số điện thoại của anh mà, khi nào rảnh em sẽ gọi cho anh. 

Mạc Tuần nhìn lên, khẽ nhướn mày, trong ánh mắt có cái gì đó rất khó hiểu.