MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Thiên Cải Mệnh Cùng Đế VươngChương 1

Nghịch Thiên Cải Mệnh Cùng Đế Vương

Chương 1

903 từ · ~5 phút đọc

Nắng chiều hoàng cung đỏ quạch như mật đào, trải dài trên những dãy hành lang hun hút của Thái Y Viện. Giữa không gian nồng đượm mùi thảo mộc khô và tiếng chày giã thuốc đều đặn, Lục Diệp Anh lặng lẽ ngồi phân loại những nhành xuyên tâm liên. Những ngón tay thanh mảnh của nàng lướt trên mặt gỗ sần sùi, động tác thuần thục nhưng đôi mắt lại xa xăm, dường như chẳng hề bận tâm đến những âm mưu tranh quyền đoạt sủng đang sục sôi ngoài kia. Với nàng, hoàng cung là một cái lồng son dát vàng, còn nàng chỉ là một kẻ làm thuê muốn tích đủ tiền để đổi lấy sự tự do cho nửa đời sau.

Sự tĩnh lặng của Thái Y Viện bị phá vỡ bởi tiếng bước chân dồn dập của một thái giám tổng quản. Lão chạy hớt hải, mặt cắt không còn giọt máu, vừa thở vừa kêu lên: "Ngự y! Có vị ngự y nào không? Bệ hạ khó ở, Long thể bất an, mau theo ta đến Cần Chính điện!"

Những vị ngự y già có kinh nghiệm nhất bỗng nhiên đều trở nên "bận rộn". Người thì mải mê lật sổ sách, người lại giả vờ ngủ gật. Ai mà chẳng biết, Hoàng đế Minh Triết sau một ngày xử lý tấu chương từ biên thùy gửi về đang trong cơn thịnh nộ, đến gần Ngài lúc này chẳng khác nào đùa với lửa. Cuối cùng, những ánh mắt già dơ ấy đồng loạt đổ dồn về phía Diệp Anh – kẻ mới vào cung, không phe cánh, cũng chẳng có tiếng nói.

Diệp Anh khẽ thở dài, nàng lặng lẽ thu dọn hòm thuốc, lẳng lặng đi theo vị thái giám.

Bước vào Cần Chính điện, hơi nóng từ các lò sưởi phả ra cùng mùi trầm hương đậm đặc khiến Diệp Anh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Trên sập rồng, vị hoàng đế trẻ tuổi đang chống tay lên trán, giữa đôi lông mày thanh tú là một nếp nhăn sâu hoắm không thể giãn ra. Ngài trông không giống một vị vua nắm giữ vạn dặm giang sơn, mà giống một con mãnh thú bị thương đang cố gồng mình bảo vệ lãnh thổ.

Thay vì quỳ xuống tung hô "Vạn tuế" như lẽ thường, Diệp Anh lặng lẽ bước đến lư hương, dập bớt ngọn lửa đang đốt trầm và đẩy nhẹ cánh cửa sổ hướng về phía vườn thượng uyển. Gió lạnh ùa vào, xua tan mùi hương ngột ngạt.

"Ai cho phép ngươi dập hương của Trẫm? Ngươi muốn chết sao?" – Một giọng nói khàn đặc, lạnh lẽo vang lên. Minh Triết vẫn không ngẩng đầu, nhưng uy áp từ lời nói khiến không khí trong điện như đông cứng lại.

Diệp Anh hạ thấp người, giọng nói thanh khiết như nước chảy qua khe đá: "Thần không muốn chết, thần chỉ muốn Bệ hạ được sống lâu hơn một chút. Trầm hương này tuy quý, nhưng dùng để át đi mùi máu tanh của sự mệt mỏi thì chỉ khiến tâm trí người thêm nghẹt thở thôi. Gió trời tuy lạnh, nhưng nó giúp người tỉnh táo hơn là thứ hương liệu giả tạo này."

Minh Triết khựng lại, Ngài từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi gươm khóa chặt lấy bóng dáng nhỏ bé đang cúi đầu trước mặt. Ngài không nổi giận ngay lập tức, mà đưa cánh tay ra, ý bảo nàng bắt mạch.

Khi những đầu ngón tay của Diệp Anh chạm vào cổ tay Ngài, một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng Minh Triết. Tay nàng rất lạnh, cái lạnh của người quanh năm tiếp xúc với dược tính hàn, nhưng sự chạm nhẹ ấy lại khiến cơn nhức đầu như búa bổ của Ngài dịu đi đôi chút.

"Tay ngươi lạnh quá." – Ngài nhận xét, giọng đã bớt đi vài phần gắt gỏng.

"Tay thần lạnh vì phải bốc thuốc cứu người, nhưng tâm thần thì ấm. Tay Bệ hạ nóng, nhưng mạch tượng lại cô độc và khô héo như băng tuyết mùa đông." – Diệp Anh bình thản đáp, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào mạch máu đang đập dưới lớp da mỏng, không một chút sợ hãi.

Cả căn điện rơi vào im lặng đến đáng sợ. Vị thái giám đứng ngoài cửa run cầm cập, nghĩ bụng cái đầu của vị tiểu ngự y này chắc chắn sẽ không giữ được quá đêm nay. Thế nhưng, Minh Triết lại bật cười – một điệu cười khan đầy tự giễu.

"Ngươi tên gì? Tại sao không sợ Trẫm như bọn họ?"

Diệp Anh thu lại gối kê tay, đóng hòm thuốc lại một cách ngăn nắp rồi mới chậm rãi trả lời: "Thần là Lục Diệp Anh. Trong mắt thần, Bệ hạ không phải là rồng, cũng chẳng phải là trời. Người chỉ là một bệnh nhân... đang rất cần một giấc ngủ ngon."

Dứt lời, nàng để lại một đơn thuốc chỉ vẻn vẹn vài vị cỏ mật và lá sen, rồi lùi ra ngoài. Minh Triết nhìn theo bóng lưng gầy nhưng thẳng tắp ấy, lần đầu tiên sau nhiều năm, Ngài cảm thấy mùi vị của hoàng cung không chỉ có mùi quyền lực thối rữa, mà còn có chút hương bạc hà thanh mát vương lại từ vạt áo của nàng.