MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Thiên Cải Mệnh Cùng Đế VươngChương 2

Nghịch Thiên Cải Mệnh Cùng Đế Vương

Chương 2

835 từ · ~5 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, khi màn sương mù vẫn còn bao phủ những mái ngói cong vút của cung điện, một đạo thánh chỉ bất ngờ giáng xuống Thái Y Viện. Không phải là lệnh ban thưởng, cũng chẳng phải lệnh xử phạt, mà là lệnh điều động Lục Diệp Anh trở thành Ngự y túc trực riêng tại Cần Chính điện.

Các lão ngự y trong viện nhìn nhau, người thì thở phào vì thoát được "cung tên", kẻ lại nhìn Diệp Anh bằng ánh mắt thương hại như nhìn một kẻ sắp bước vào cửa tử. Riêng Diệp Anh, nàng chỉ lặng lẽ siết chặt quai hòm thuốc, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Nàng biết, giấc mộng về một cuộc sống an nhàn, kiếm đủ tiền rồi rời cung của mình vừa bị cái gã Hoàng đế đa nghi kia bóp nát.

Khi nàng bước vào điện, Minh Triết đang ngồi bên bàn trà, dáng vẻ ung dung hơn hẳn buổi chiều tà hôm trước. Ngài nhìn thấy nàng, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong khó nhận ra.

"Bệ hạ vạn tuế. Thần đến để bắt mạch buổi sáng." – Diệp Anh quỳ xuống, giọng điệu cung kính nhưng đều đều như trả bài.

"Trẫm không muốn bắt mạch." – Minh Triết đặt chén trà xuống, thanh âm trầm thấp vang lên trong không gian yên tĩnh – "Đêm qua Trẫm đã ngủ được, nhưng sáng nay lại thấy đau ở đây."

Ngài chỉ vào lồng ngực mình, ánh mắt xoáy sâu vào Diệp Anh như muốn tìm kiếm một điều gì đó.

Diệp Anh tiến lại gần, đặt tay lên mạch cổ tay của Ngài. Mạch tượng điều hòa, nhịp đập mạnh mẽ, hoàn toàn không có dấu hiệu của bệnh lý. Nàng ngước mắt lên, đối diện với ánh nhìn thâm trầm ấy, rồi thản nhiên đáp:

"Mạch tượng của Bệ hạ rất tốt. Có lẽ cái 'đau' mà Người nói không nằm ở huyết quản, mà là do Người ngồi quá lâu, khí huyết không lưu thông. Thần đề nghị Bệ hạ nên đứng dậy đi dạo quanh ngự uyển mười vòng."

Vị thái giám đứng hầu bên cạnh suýt chút nữa đánh rơi cái quạt trên tay. Bảo Thiên tử đi bộ mười vòng? Đây rõ ràng là đang trêu đùa long thể!

Minh Triết không giận, Ngài đứng bật dậy, thu hẹp khoảng cách giữa hai người khiến Diệp Anh theo bản năng lùi lại một bước. Ngài cúi xuống, hơi thở nóng hổi phả sát bên tai nàng, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe:

"Lục Diệp Anh, ngươi rất gan dạ. Ngươi bảo Trẫm chỉ là một bệnh nhân, vậy thì bệnh nhân này muốn ra lệnh cho ngươi: Từ nay, thuốc của Trẫm chỉ được phép qua tay ngươi sắc, cơm của Trẫm cũng phải do ngươi kiểm độc. Nếu Trẫm có mệnh hệ gì, cái đầu nhỏ của ngươi chính là thứ đầu tiên xuống đất."

Diệp Anh cảm nhận được hơi lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng nàng vẫn giữ khuôn mặt bình thản như mặt hồ không gợn sóng: "Thần là thầy thuốc, không phải nô tỳ hay kẻ thử độc. Nếu Bệ hạ không tin y thuật của thần, xin hãy để thần về lại Thái Y Viện bốc thuốc cho cung nữ."

"Ngươi muốn rời đi đến vậy sao?" – Ánh mắt Minh Triết bỗng chốc tối sầm lại – "Ở lại đây, ngươi có tất cả. Danh vọng, quyền lực, dược liệu quý hiếm nhất thế gian đều nằm trong tay ngươi."

"Thứ thần muốn, chỉ là một chén trà nhạt, một góc vườn yên tĩnh và không phải quỳ lạy bất cứ ai." – Diệp Anh nhìn thẳng vào mắt vị quân vương, lời nói nhẹ tênh nhưng nặng tựa ngàn cân.

Minh Triết khựng lại. Đây là lần đầu tiên có người thẳng thừng từ chối những thứ mà cả thiên hạ đang sụp lạy để xin có được. Ngài nhìn sâu vào đôi mắt trong veo, không một chút tạp niệm của nàng, lòng bỗng dấy lên một cảm giác chiếm hữu kỳ lạ. Không phải chiếm hữu một mỹ nhân, mà là muốn bẻ gãy sự kiêu hãnh của đóa hoa dại này, để nàng chỉ có thể nở rộ trong tầm mắt của Ngài.

"Được, Trẫm cho ngươi những thứ đó. Ngay tại Cần Chính điện này, ngươi có thể không quỳ, có thể tự do đọc sách y, nhưng tuyệt đối không được rời khỏi tầm mắt của Trẫm quá mười bước."

Ngài xoay người, để lại Diệp Anh đứng ngẩn ngơ giữa đại điện rộng lớn. Nàng nhìn hòm thuốc của mình, lại nhìn bóng lưng cô độc của vị Hoàng đế trẻ tuổi. Một cuộc bắt đầu không giống bất cứ câu chuyện cung đấu nào: Một kẻ cố tình giam cầm, một kẻ âm thầm tìm cách đào thoát, nhưng cả hai đều không biết rằng, mạch đập của họ đã bắt đầu rối loạn kể từ giây phút ấy.