MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Thiên Cải Mệnh Cùng Đế VươngChương 3

Nghịch Thiên Cải Mệnh Cùng Đế Vương

Chương 3

920 từ · ~5 phút đọc

Tin đồn về một vị tiểu ngự y được Hoàng đế đặc cách cho phép "không cần quỳ" và "túc trực bên long sàng" lan đi nhanh hơn cả mùi thuốc sắc. Trong chốn cung đình vốn dĩ tường cao cửa kín này, sự sủng ái bất thường luôn là cái gai trong mắt những kẻ đang khao khát quyền lực.

Sáng hôm đó, Diệp Anh đang lúi cúi bên hiên điện để phân loại những đóa linh chi vừa được tiến cống thì một bóng dáng kiều diễm, trang phục lộng lẫy chắn ngang tầm sáng. Đó là Tuệ Phi – người bấy lâu nay vẫn tự phụ là kẻ hiểu lòng Hoàng đế nhất.

"Ngươi chính là Lục Ngự y?" – Giọng nói của Tuệ Phi thanh mảnh nhưng sắc sảo như kim châm.

Diệp Anh dừng tay, bình thản đứng dậy hành lễ theo đúng quy củ của một nữ quan, không thừa không thiếu: "Thần Lục Diệp Anh, tham kiến Tuệ Phi nương nương."

Tuệ Phi không cho nàng bình thân, chỉ dùng ánh mắt dò xét lướt qua gương mặt thanh tú, mộc mạc không chút phấn son của Diệp Anh. Bà ta khẽ cười nhạt, ra hiệu cho cung nữ mang lên một bát canh nóng hổi: "Ta nghe nói Bệ hạ dạo này tinh thần mệt mỏi, nên đã tự tay hầm canh hạt sen này. Ngươi là ngự y riêng, mau kiểm tra xem có hợp với thể trạng của Ngài không?"

Diệp Anh đón lấy bát canh, mùi hương ngọt lịm phả lên. Nàng đưa lên mũi ngửi nhẹ, rồi dùng một chiếc kim bạc nhúng vào. Kim không đổi màu đen, nhưng chân mày Diệp Anh lại khẽ giật.

"Thưa nương nương, canh này... Bệ hạ không thể dùng."

"Hỗn xược!" – Tuệ Phi đập mạnh tay xuống bàn – "Ngươi cậy mình được Bệ hạ để mắt mà dám hạ thấp lòng thành của ta sao? Hạt sen này là loại tốt nhất, táo đỏ cũng là hàng cực phẩm, ngươi nói xem không dùng được ở chỗ nào?"

Diệp Anh nhìn bát canh, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt đang hừng hực lửa giận của Tuệ Phi, bình tĩnh giải thích: "Hạt sen và táo đỏ đúng là bổ dưỡng, nhưng trong bát canh này còn có dư lượng của xạ hương rất mỏng. Nương nương có lẽ không biết, Bệ hạ đang dùng thuốc điều trị chứng mất ngủ của thần, trong đó có vị cam thảo loại lâu năm. Hai thứ này gặp nhau sẽ tạo thành độc tính chậm, khiến người dùng dần dần suy nhược, thần trí mê sảng. Nương nương muốn bổ, hay là muốn hại Ngài?"

Sắc mặt Tuệ Phi đại biến, vừa định thét lên bảo vệ danh dự thì một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực vang lên từ phía sau:

"Ngươi nói bát canh này có độc?"

Minh Triết đã đứng đó từ lúc nào, tà áo long bào màu vàng sẫm bay nhẹ trong gió. Sự hiện diện của Ngài khiến cả điện Cần Chính như hạ thấp xuống vài độ. Tuệ Phi hốt hoảng quỳ sụp xuống, lắp bắp không nên lời.

Minh Triết không nhìn Tuệ Phi, Ngài tiến thẳng đến trước mặt Diệp Anh, cầm lấy bát canh trên tay nàng. Ánh mắt Ngài lạnh lẽo như băng giá: "Lục Diệp Anh, nếu Trẫm bắt ngươi uống bát canh này để chứng minh lời mình nói, ngươi có uống không?"

Diệp Anh khựng lại một chút. Nàng biết đây là đòn thử thách. Nếu nàng uống, nàng sẽ nhiễm độc nhẹ. Nếu nàng không uống, nàng sẽ mang tội khi quân. Nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười pha chút nhạt nhẽo của kẻ đã nhìn thấu sự bạc bẽo của lòng người.

"Nếu Bệ hạ muốn dùng tính mạng của thần để làm thuốc thử cho sự nghi ngờ của Người, thì thần không còn gì để nói."

Nàng thản nhiên nâng bát canh lên định uống, nhưng khi bát vừa chạm môi, một bàn tay to lớn, vững chãi đã giật phắt lấy bát canh và ném mạnh xuống đất. Tiếng sứ vỡ tan tành vang lên khô khốc.

"Cút hết cho Trẫm!" – Minh Triết gầm lên với đám người hầu và Tuệ Phi đang run rẩy.

Khi trong điện chỉ còn lại hai người, không khí trở nên tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng thở của đối phương. Minh Triết nhìn những mảnh vỡ dưới đất, rồi quay sang nhìn Diệp Anh, giọng Ngài bỗng chốc trở nên khàn đặc:

"Ngươi thật sự thà chết cũng không chịu hạ mình giải thích thêm một câu sao? Cái mạng này của ngươi, đối với ngươi rẻ rúng đến thế à?"

Diệp Anh cúi xuống nhặt những mảnh sứ vỡ, giọng nàng vẫn đều đều như không có chuyện gì xảy ra: "Mạng của thần tuy rẻ, nhưng y đức của thần thì đắt. Bệ hạ nghi ngờ thần là chuyện của Người, còn thần làm đúng trách nhiệm là chuyện của thần. Đơn thuốc hôm nay... thần sẽ thêm vào một vị 'Liên tâm' cực đắng, mong Bệ hạ uống hết để tỉnh táo lại."

Minh Triết nhìn bóng lưng nhỏ bé của nàng, cơn giận trong lòng đột ngột tan biến, thay vào đó là một nỗi xót xa kỳ lạ. Ngài nhận ra, đóa hoa dại này không dễ bẻ gãy bằng quyền lực, mà nó đang âm thầm cắm rễ vào trái tim khô héo của Ngài bằng chính sự gai góc và chân thành ấy.