MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Thiên Cải Mệnh Cùng Đế VươngChương 4

Nghịch Thiên Cải Mệnh Cùng Đế Vương

Chương 4

793 từ · ~4 phút đọc

Sau trận náo loạn bát canh của Tuệ Phi, Cần Chính điện dường như rơi vào một bầu không khí kỳ lạ. Minh Triết không nhắc lại chuyện cũ, cũng chẳng ban thưởng cho sự tinh tường của Diệp Anh. Ngài chỉ im lặng, nhưng tần suất triệu nàng vào tẩm điện bắt mạch ngày một dày hơn.

Một buổi chiều mưa phủ trắng xóa kinh thành, những hạt mưa nặng hạt quất vào mái ngói âm dương nghe lộc cộc. Diệp Anh mang theo hòm thuốc bước vào điện, thấy Minh Triết không ngồi bên bàn tấu chương như thường lệ, mà đang đứng bên cửa sổ, tay cầm một vò rượu nhỏ.

Mùi rượu nồng quyện với mùi mưa đất tạo nên một cảm giác sầu muộn khó tả. Diệp Anh cau mày, bước đến đặt hòm thuốc xuống:

"Bệ hạ, thuốc thần sắc buổi trưa là để ổn định khí huyết. Người lại uống rượu lúc này, chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa."

Minh Triết không quay đầu lại, chỉ nhấp một ngụm rượu, giọng nói trầm đục: "Ngươi nói xem, làm vua có gì tốt? Ngoài mặt là chủ tể giang sơn, nhưng thực chất đến một bát canh cũng phải nghi ngờ có độc, một người bên cạnh cũng không biết ai chân thật, ai dối trá. Ngay cả vị ngự y riêng của mình... cũng chỉ muốn rời bỏ Trẫm mà đi."

Diệp Anh dừng động tác soạn thuốc, nàng nhìn bóng lưng cô độc của vị đế vương phản chiếu trên nền gạch hoa. Cơn mưa ngoài kia dường như làm nhòa đi lớp vỏ bọc uy nghiêm của Ngài, để lộ ra một thanh niên cũng biết mệt mỏi, biết đau lòng. Nàng bỗng thấy lòng mình chùng xuống, không còn sự gai góc của một thầy thuốc đối diện với bệnh nhân.

Nàng đi tới, không quỳ, cũng chẳng sợ hãi, mà nhẹ nhàng giật lấy vò rượu trên tay Ngài.

"Lục Diệp Anh! Ngươi thật sự là người đầu tiên dám cướp đồ trên tay Trẫm." – Minh Triết quay lại, ánh mắt hơi đỏ vì hơi men, nhưng không có ý giận.

"Thần đang cứu cái dạ dày của Người thôi." – Nàng thản nhiên đặt vò rượu sang bên cạnh, rồi kéo ghế cho Ngài ngồi xuống – "Bệ hạ nói làm vua không tốt, nhưng nếu Người không làm vua, ai sẽ là kẻ đứng ra che chắn cho bách tính ngoài kia khỏi loạn lạc? Ai sẽ bảo vệ cho Thái Y Viện để thần có chỗ bốc thuốc? Mỗi người đều có một gánh nặng, Người gánh giang sơn, thần gánh mạng người. Không ai nhẹ nhàng hơn ai đâu."

Minh Triết nhìn nàng đăm đăm. Nàng đang ngồi ngay cạnh Ngài, đôi tay nhỏ bé bận rộn pha một tách trà gừng nóng. Ánh nến lung linh hắt lên khuôn mặt nàng một vầng sáng dịu dàng, đôi mắt trong trẻo không chứa đựng tham vọng, chỉ có sự quan tâm chân thành của một người dành cho một người.

"Diệp Anh..." – Ngài khẽ gọi tên nàng, không kèm theo chức danh hay phẩm vị.

Nàng ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt nóng rực của Ngài. Trong không gian nhỏ hẹp của góc điện, tiếng mưa rơi dường như lùi xa, chỉ còn lại tiếng tim đập của chính mình. Minh Triết đưa tay lên, dường như muốn chạm vào lọn tóc mai bị ướt của nàng, nhưng rồi Ngài dừng lại giữa chừng.

"Nếu Trẫm không phải là Hoàng đế, ngươi có chịu nhìn Trẫm lâu hơn một chút không?"

Diệp Anh khựng lại, tách trà gừng trên tay hơi chao đảo. Nàng cúi đầu, cố giấu đi sự bối rối đang lan nhanh trên gò má: "Bệ hạ nói đùa rồi. Nếu Người không phải Hoàng đế, thần đã chẳng có duyên gặp Người. Nhưng... cho dù Người là ai, nếu Người chịu ngoan ngoãn uống thuốc, thần vẫn sẽ nhìn Người lâu hơn một chút."

Minh Triết bật cười, một tiếng cười thực thụ phát ra từ lồng ngực chứ không phải tiếng cười tự giễu thường ngày. Ngài đón lấy tách trà, lòng bàn tay chạm vào những ngón tay của nàng. Lần này, nàng không rụt tay lại. Cái lạnh của đầu ngón tay Diệp Anh gặp hơi ấm từ lòng bàn tay Minh Triết, như một sự giao thoa lặng lẽ giữa hai thế giới vốn dĩ chẳng bao giờ thuộc về nhau.

Đêm đó, dưới cơn mưa tầm tã của kinh thành, có một vị Hoàng đế lần đầu tiên ngủ ngon mà không cần dùng đến thuốc an thần. Và có một vị Ngự y, lần đầu tiên thấy hoàng cung này không còn quá lạnh lẽo như nàng vẫn tưởng.