Kể từ đêm mưa ấy, một sợi dây vô hình nhưng bền chặt đã được kéo căng giữa Cần Chính điện và Thái Y Viện. Minh Triết không còn triệu Diệp Anh vào tẩm điện một cách đường đột nữa, nhưng Ngài bắt đầu thói quen gửi những hiệu lệnh kỳ lạ: lúc thì một nhành hoa lạ vừa nở trong ngự uyển cần giám định "dược tính", lúc thì một quyển sách cổ thiếu mất vài trang về thuật châm cứu.
Đêm ấy, đến lượt Diệp Anh trực đêm tại Thái Y Viện. Không gian về khuya tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng bấc nến cháy lép bép và tiếng gió lùa qua khe cửa gỗ. Diệp Anh đang ngồi bên án thư, tỉ mỉ ghi chép lại những biểu hiện mạch tượng của Minh Triết trong mấy ngày qua thì một bóng đen đổ dài trước cửa điện.
Nàng ngẩng đầu, định bụng sẽ là một tiểu thái giám nào đó đến xin thuốc, nhưng người đứng đó lại là Minh Triết. Ngài chỉ khoác một chiếc áo bào đơn giản bằng lụa đen, không có tùy tùng, không có lồng đèn rực rỡ.
"Bệ hạ? Đêm hôm khuya khoắt, Người đến đây làm gì?" – Diệp Anh hốt hoảng đứng dậy, định hành lễ nhưng Ngài đã đưa tay ngăn lại.
"Đừng cử động. Trẫm chỉ muốn xem nơi ngươi sống và làm việc mỗi ngày như thế nào." – Minh Triết thong thả bước vào, ánh mắt lướt qua những kệ thuốc cao ngất, những chiếc bình gốm dán nhãn nắn nót bằng nét chữ của nàng.
Ngài dừng lại bên bàn làm việc của Diệp Anh, cầm lấy cuốn sổ nàng đang viết dở. Diệp Anh định giật lại nhưng không kịp. Ánh mắt Minh Triết tối sầm lại khi đọc những dòng chữ: "Mạch tượng bình ổn nhưng tâm hỏa vượng, cần bớt lo âu, bớt uống rượu, bớt thức khuya..."
"Ngươi lo cho Trẫm đến thế sao?" – Ngài nhìn nàng, giọng nói trầm thấp vang lên giữa không gian tịch mịch.
Diệp Anh né tránh ánh nhìn của Ngài, thu dọn lại đống dược liệu vương vãi trên bàn: "Đó là trách nhiệm của thần. Nếu Bệ hạ có mệnh hệ gì, Thái Y Viện sẽ là nơi đầu tiên chịu tội."
"Lúc nào cũng là trách nhiệm..." – Minh Triết khẽ thở dài, Ngài ngồi xuống chiếc ghế gỗ giản dị của nàng, đôi chân dài khiến không gian vốn đã hẹp của phòng trực càng trở nên chật chội – "Diệp Anh, ở đây không có ai, không có triều đình, không có hậu cung. Ngươi không thể nói với Trẫm một câu thật lòng sao?"
Diệp Anh khựng lại. Nàng nhìn vị hoàng đế đang ngồi trên chiếc ghế mòn cũ của mình, trông Ngài lúc này không hề giống một quân vương, mà chỉ là một người đàn ông đang mệt mỏi tìm kiếm một chỗ dựa. Sự chân thành trong ánh mắt Ngài khiến lớp vỏ bọc bình thản của nàng nứt vỡ.
Nàng bước lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên trán Ngài kiểm tra nhiệt độ: "Sự thật lòng của thần... chính là mong Người đừng đến đây nữa. Hoàng cung này có nghìn con mắt, vạn cái tai. Một ngự y trực đêm mà Hoàng đế ghé thăm, sớm muộn gì cũng sẽ có bão táp."
Minh Triết đột ngột nắm lấy cổ tay nàng, kéo nhẹ khiến Diệp Anh mất đà, thu hẹp khoảng cách giữa hai người đến mức nàng có thể nhìn thấy hình ảnh chính mình phản chiếu trong đôi mắt đen thẳm của Ngài.
"Nếu Trẫm nói, Trẫm sẵn sàng che chắn cho ngươi khỏi mọi cơn bão, ngươi có tin không?"
Diệp Anh nhìn Ngài, lòng ngực đập liên hồi như tiếng trống trận. Nàng biết mình nên lùi lại, nên nói những lời can gián, nhưng cổ họng lại khô khốc. Ngay khoảnh khắc ấy, từ phía hành lang bên ngoài vang lên tiếng bước chân và tiếng trò chuyện của hai vị ngự y khác đang đi tuần đêm.
"Lục đại nhân, ngài còn thức không? Chúng tôi mang chút trà nóng đến..."
Diệp Anh giật mình, mặt cắt không còn giọt máu. Nếu họ thấy Hoàng đế ở đây vào giờ này, mọi chuyện sẽ không thể cứu vãn. Trong cơn hoảng loạn, nàng không kịp nghĩ nhiều, liền đẩy Minh Triết vào phía sau tấm rèm che ngăn cách giữa nơi tiếp khách và kho chứa thuốc dược liệu.
"Suỵt! Xin Người, đừng lên tiếng." – Nàng thì thầm, hơi thở gấp gáp chạm vào lồng ngực Ngài.
Cả hai nép sát vào nhau trong bóng tối chật hẹp, cách một lớp rèm mỏng là ánh đèn lồng của hai vị ngự y đang lướt qua cửa sổ. Minh Triết đứng im, nhưng đôi tay Ngài lại siết nhẹ eo nàng, như muốn nói rằng Ngài rất tận hưởng sự "vô lễ" này của nàng.
Khi tiếng bước chân đi xa dần, Diệp Anh thở phào nhẹ nhõm, định đẩy Ngài ra thì nhận thấy Minh Triết vẫn đang nhìn mình đăm đăm, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy ẩn ý.
"Đêm trực này của ngươi... quả thật rất thú vị."
Diệp Anh đỏ bừng mặt, nàng nhận ra rằng từ giây phút này, nàng không chỉ bắt mạch cho bệnh tật của Ngài, mà đã chính thức bị cuốn vào vòng xoáy của một thứ tình cảm còn nguy hiểm hơn cả độc dược.