MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Thiên Cải Mệnh Cùng Đế VươngChương 6

Nghịch Thiên Cải Mệnh Cùng Đế Vương

Chương 6

919 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, bầu không khí tại Thái Y Viện không còn vẻ bình lặng như mọi khi. Những ánh mắt dò xét, những lời xì xầm to nhỏ bám theo gót chân Diệp Anh từ kho dược liệu cho đến phòng sắc thuốc. Chuyện Hoàng đế ghé thăm Thái Y Viện đêm qua, dù nàng đã cố che đậy, vẫn rò rỉ ra ngoài theo một cách nào đó.

Nhưng Minh Triết không để nàng có thời gian để lo âu. Ngay khi mặt trời vừa lên quá ngọn tre, một thái giám đã mang tới Thái Y Viện một rổ "dược liệu" đặc biệt: đó là những trái vải tươi ngon nhất từ phương Nam vừa được phi ngựa hỏa tốc mang về kinh thành.

"Bệ hạ phán, Lục Ngự y dạo này vất vả, sắc mặt hơi kém, cần dùng vải để bồi bổ khí huyết." – Vị thái giám dõng dạc tuyên bố trước mặt bao nhiêu người.

Diệp Anh nhìn rổ quả đỏ mọng, lòng thầm kêu khổ. Đây không phải là ban thưởng, đây rõ ràng là "đổ thêm dầu vào lửa". Vải tính nóng, kẻ đang cần "thanh nhiệt" như nàng mà ăn vào chẳng khác nào tự chuốc thêm rắc rối.

Đến giờ bắt mạch định kỳ, Diệp Anh bước vào Cần Chính điện với vẻ mặt không thể nghiêm trọng hơn. Nàng đặt mạnh hòm thuốc xuống bàn, không đợi Minh Triết lên tiếng đã vội vã thưa:

"Bệ hạ, vải tính đại nhiệt, thần dùng vào sẽ bị sinh hỏa trong người. Người ban thưởng như vậy, là muốn cứu thần hay muốn hại thần?"

Minh Triết đang cầm một quân cờ trên tay, nghe vậy liền ngẩng đầu lên, nụ cười hiếm hoi nở rộ trên gương mặt vốn dĩ luôn lạnh lùng. Ngài không gọi nàng là Ngự y, cũng không dùng xưng hô Quân - Thần trịnh trọng.

"Trẫm thấy ngươi suốt ngày bốc toàn thuốc đắng, sợ đầu lưỡi ngươi cũng đắng theo, nên mới cho chút vị ngọt. Nếu ngươi sợ nóng, trẫm đã sai người chuẩn bị sẵn canh hoa cúc đá cho ngươi rồi."

Ngài chỉ tay sang chiếc bàn nhỏ bên cạnh, nơi một bát canh thanh mát đang tỏa hơi lạnh dịu nhẹ. Sự chu đáo đến từng chi tiết nhỏ này của một vị đế vương khiến Diệp Anh sững sờ. Nàng đứng ngây ra đó, đôi tay vốn dĩ luôn vững vàng khi châm kim giờ đây lại hơi run rẩy.

"Lại đây." – Minh Triết vẫy tay – "Hôm nay không bắt mạch, Trẫm muốn ngươi cùng Trẫm đánh một ván cờ. Nếu ngươi thắng, Trẫm sẽ đáp ứng một yêu cầu của ngươi."

Diệp Anh mím môi, ngồi xuống đối diện với Ngài. Nàng biết mình không nên dính dáng sâu hơn, nhưng cái bẫy "một yêu cầu" kia quá hấp dẫn. Nếu thắng, nàng có thể xin Ngài cho nàng trở về cuộc sống bình thường, không còn là tâm điểm của sự chú ý nữa.

Ván cờ diễn ra trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng quân cờ chạm vào bàn gỗ vang lên thanh thoát. Diệp Anh đi những nước cờ thận trọng, phòng thủ chặt chẽ như cách nàng tự bảo vệ trái tim mình. Còn Minh Triết, Ngài đi cờ phóng khoáng, đầy tính tấn công nhưng lại luôn để lộ một sơ hở nhỏ như thể đang dụ dỗ nàng tiến vào.

"Ngươi nhìn xem, quân cờ này cũng giống như ngươi." – Minh Triết đột ngột lên tiếng, ngón tay Ngài chạm vào quân cờ trắng của Diệp Anh – "Luôn cố gắng đứng ở rìa bàn cờ để không bị cuốn vào trung tâm, nhưng ngươi quên rằng, hễ đã nằm trên bàn cờ này, thì dù ở đâu ngươi cũng là quân cờ của Trẫm."

Diệp Anh ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt thâm trầm của Ngài. Nàng không lùi bước, thản nhiên hạ một quân cờ khóa chặt đường lui của Ngài:

"Bệ hạ sai rồi. Quân cờ không có linh hồn, nên nó mới bị người điều khiển. Còn thần là con người, nếu Người ép thần quá mức, thần thà tự nhảy khỏi bàn cờ này chứ không chịu để Người sắp đặt."

Tiếng cười của Minh Triết vang vọng khắp đại điện. Ngài buông quân cờ xuống, chấp nhận thua cuộc.

"Được, ngươi thắng rồi. Nói đi, yêu cầu của ngươi là gì?"

Diệp Anh nhìn thẳng vào mắt Ngài, định nói ra câu "Xin cho thần rời cung", nhưng khi nhìn thấy quầng thâm nhạt dưới mắt Ngài vì thức khuya phê tấu chương, lời nói bỗng nghẹn lại nơi cổ họng. Nàng thở dài, khẽ nói:

"Yêu cầu của thần là... từ mai Bệ hạ phải đi ngủ sớm hơn nửa canh giờ, và không được ban thưởng những thứ phô trương như rổ vải sáng nay nữa. Thần muốn sống thọ một chút."

Minh Triết ngẩn người, rồi nụ cười trên môi Ngài càng rộng hơn. Ngài nghiêng người về phía trước, thu hẹp khoảng cách với nàng: "Ngươi thắng Trẫm, chỉ để xin điều đó sao? Lục Diệp Anh, ngươi quả thật là vị thuốc đắng nhất, nhưng cũng khiến Trẫm nghiện nhất."

Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của buổi sớm, nụ cười của vị quân vương vốn dĩ lãnh đạm ấy như làm sáng bừng cả không gian u tối của hoàng cung. Diệp Anh biết, mình đã thua rồi. Không phải thua trên bàn cờ, mà là thua trước sự dịu dàng chết người này của Ngài.