Sóng gió thực sự bắt đầu không phải từ những lời mắng nhiếc, mà từ sự im lặng đầy toan tính. Sau khi nụ cười của Minh Triết tan vào thinh không, hậu cung vốn dĩ yên ắng nay bỗng trở nên ngột ngạt. Những trái vải đỏ mọng sáng nay không chỉ là phần thưởng, mà đã trở thành "mồi lửa" thiêu đốt lòng đố kỵ của những kẻ có thế lực.
Chiều hôm đó, khi Diệp Anh trở về gian phòng nhỏ của mình ở phía Tây Thái Y Viện, nàng khựng lại ngay ngưỡng cửa. Căn phòng vốn ngăn nắp nay bị xáo trộn tung bành. Sách y thuật văng tung tóe trên đất, những lọ thuốc quý bị đổ vỡ, mùi gừng và quế chi nồng nặc trong không khí. Tâm điểm của sự tàn phá chính là chiếc hòm thuốc bằng gỗ lê cũ kỹ – kỷ vật duy nhất mà cha nàng để lại.
Chiếc hòm đã bị cậy tung khóa. Những ngăn bí mật mà Diệp Anh dày công che giấu đã bị phơi bày.
"Lục Ngự y, tìm đồ gì mà vất vả thế này?" – Một giọng nói sắc lạnh vang lên từ phía góc tối.
Diệp Anh siết chặt nắm tay, nhìn thấy Tuệ Phi đang ung dung ngồi trên chiếc ghế duy nhất trong phòng, tay cầm một mảnh giấy ố vàng được lấy ra từ đáy hòm thuốc. Đó không phải là một đơn thuốc bình thường, mà là một bản danh sách những vị thuốc cấm, kèm theo ấn ký của một gia tộc y học đã bị kết tội mưu phản từ mười năm trước.
"Nương nương, lục lọi đồ đạc của quan viên khi chưa có lệnh là phạm vào cung quy." – Diệp Anh lấy lại sự bình tĩnh, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ.
Tuệ Phi cười khẩy, đứng dậy tiến lại gần Diệp Anh, vẫy vẫy tờ giấy trước mặt nàng: "Cung quy? So với tội danh che giấu thân phận, là hậu duệ của tội thần họ Lục năm xưa, thì chút cung quy này có là gì? Lục Diệp Anh, ngươi vào cung không phải để bốc thuốc, mà là để báo thù cho gia tộc đúng không? Để ám sát Bệ hạ đúng không?"
Diệp Anh cảm thấy tim mình như ngừng đập một nhịp. Bí mật lớn nhất nàng muốn chôn vùi để sống một đời bình an, cuối cùng vẫn bị phanh phui. Cha nàng – Lục đại phu – năm xưa bị gán tội làm sai đơn thuốc khiến mẫu thân của Minh Triết là Tiên hoàng hậu qua đời. Gia tộc bị xử tử, chỉ mình nàng may mắn trốn thoát và thay tên đổi họ.
"Thần vào cung chỉ để cứu người, chưa từng nghĩ đến chuyện hại người." – Diệp Anh nhìn thẳng vào mắt Tuệ Phi, không một chút né tránh.
"Lời này để dành mà nói với quản sự của Đại lao đi!" – Tuệ Phi phất tay, đám thị vệ đứng ngoài lập tức xông vào định áp giải Diệp Anh.
Đúng lúc đó, một tiếng "Dừng tay!" vang lên chấn động cả gian phòng. Minh Triết bước vào, long bào đen tuyền khiến Ngài trông như một vị thần chết đang phẫn nộ. Ngài nhìn cảnh tượng đổ nát trong phòng, rồi nhìn thấy tờ giấy trên tay Tuệ Phi.
"Bệ hạ! Người xem, ả ngự y này chính là con gái của Lục gia năm xưa! Ả ở bên cạnh người chắc chắn là có mưu đồ bất chính!" – Tuệ Phi vội vàng dâng tờ giấy lên như dâng một chiến công.
Minh Triết nhận lấy tờ giấy, ánh mắt Ngài lướt qua những dòng chữ, rồi nhìn sang Diệp Anh. Nàng đứng đó, đơn độc giữa đống đổ nát, không van xin, không giải thích. Nàng đang đợi một bản án tử hình, hoặc một cái gật đầu để thị vệ đưa nàng đi.
Thế nhưng, Minh Triết lại làm một việc khiến tất cả mọi người có mặt tại đó phải bàng hoàng. Ngài từ tốn xé nát tờ giấy thành từng mảnh vụn, rồi ném vào lò than đang đỏ lửa gần đó.
"Bệ hạ! Người..." – Tuệ Phi thất thanh.
"Tờ giấy này là do Trẫm sai Lục Ngự y đi tìm để điều tra lại án cũ năm xưa." – Minh Triết lạnh lùng cắt ngang, giọng nói chứa đựng uy quyền không thể lay chuyển – "Tuệ Phi, ngươi tự ý xông vào phòng quan viên, lục lọi tài liệu mật của Trẫm, tội này ngươi tính sao?"
Tuệ Phi mặt cắt không còn giọt máu, quỳ sụp xuống đất run rẩy. Minh Triết không thèm nhìn bà ta thêm một lần nào, Ngài ra hiệu cho tất cả lui ra ngoài.
Khi căn phòng chỉ còn lại hai người, sự im lặng trở nên nghẹt thở. Diệp Anh nhìn đống tro tàn trong lò than, khẽ lên tiếng, giọng nói có chút run rẩy: "Tại sao Người lại làm vậy? Người biết rõ đó là sự thật..."
Minh Triết tiến lại gần, đặt đôi tay to lớn lên vai nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình. Ánh mắt Ngài không có sự căm phẫn của một người mất mẹ, mà chỉ có một nỗi buồn thâm thẳm.
"Trẫm đã biết từ ngày đầu tiên ngươi vào cung rồi." – Ngài thở dài, giọng nói trầm xuống – "Mười năm qua, Trẫm cũng đã điều tra ra sự thật. Cha ngươi bị oan, người hại mẫu hậu trẫm là kẻ khác. Trẫm giữ ngươi lại bên cạnh, không phải để trả thù, mà là để bù đắp cho những gì gia tộc ngươi đã phải chịu đựng."
Diệp Anh sững sờ, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu nay bỗng chốc trào ra. Nàng cứ ngỡ mình là kẻ đi trên dây, ai ngờ người giữ dây bấy lâu nay lại chính là Ngài.
"Diệp Anh, hòm thuốc này đã cũ, nhưng bí mật trong đó từ nay không còn là gánh nặng của ngươi nữa." – Minh Triết nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng – "Từ giờ, ngươi chỉ cần làm một vị ngự y... của riêng Trẫm thôi."
Dưới bóng tối của gian phòng nhỏ, lần đầu tiên Diệp Anh không còn cảm thấy mình là một kẻ lưu lạc. Nàng nhận ra, cung đình này tuy lạnh, nhưng trong trái tim vị hoàng đế này, luôn có một góc ấm áp dành riêng cho nàng.