MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Thiên Cải Mệnh Cùng Đế VươngChương 8

Nghịch Thiên Cải Mệnh Cùng Đế Vương

Chương 8

938 từ · ~5 phút đọc

Sau cơn bão lòng của ngày hôm qua, hoàng cung dường như khoác lên mình một vẻ yên tĩnh đến lạ kỳ. Những mảnh vỡ của hòm thuốc cũ đã được Diệp Anh thu dọn sạch sẽ, nhưng những mảnh vỡ trong tâm hồn nàng thì cần nhiều thời gian hơn để hàn gắn.

Minh Triết cho phép nàng nghỉ ngơi một ngày không cần trực điện, nhưng đến buổi chiều, một tiểu thái giám lại mang đến một mẩu giấy nhỏ với nét chữ rồng bay phượng múa: "Tử đằng đang nở, bệnh nhân cần thuốc, ngự y chớ chậm trễ."

Diệp Anh mỉm cười nhạt, nàng biết "vị bệnh nhân" này lại đang bày trò. Nàng chậm rãi bước về phía Ngự uyển, nơi có giàn hoa tử đằng tím biếc rủ xuống như những suối tóc mềm mại. Mùi hương thanh khiết của hoa hòa quyện với mùi đất sau cơn mưa tạo nên một không gian thoát tục, tách biệt hẳn với sự ngột ngạt của những bức tường thành đỏ thẫm.

Dưới tán hoa tím ngắt, Minh Triết không mặc long bào. Ngài vận một bộ y phục màu xanh nhạt bằng lụa vân, tóc chỉ cài đơn giản bằng một chiếc trâm ngọc. Trông Ngài lúc này giống như một vị vương tử hào hoa hơn là một hoàng đế uy quyền.

"Bệ hạ, thuốc của Người đâu?" – Diệp Anh đứng cách Ngài vài bước chân, giọng nói có chút tinh nghịch.

Minh Triết xoay người lại, tay đang cầm một đóa tử đằng nhỏ. Ngài không trả lời ngay mà tiến lại gần nàng, khoảng cách gần đến mức Diệp Anh có thể nhìn thấy những cánh hoa tím vướng trên vai áo Ngài.

"Thuốc của Trẫm chính là sự yên lặng này." – Ngài khẽ nói, rồi bất ngờ đưa tay lên, cài đóa hoa tử đằng lên mái tóc giản dị của nàng – "Diệp Anh, ngươi đã bao giờ chơi trò trốn tìm chưa?"

Diệp Anh ngẩn người: "Thần là thầy thuốc, không phải đứa trẻ lên ba."

"Vậy thì hôm nay hãy làm một đứa trẻ." – Minh Triết đột nhiên nắm lấy tay nàng, kéo nàng chạy sâu vào trong mê cung bằng cây của Ngự uyển – "Trẫm cho ngươi mười tiếng đếm để trốn. Nếu Trẫm tìm thấy, ngươi phải kể cho Trẫm nghe một điều về cha ngươi mà Trẫm chưa biết. Nếu Trẫm không tìm thấy, Trẫm sẽ đáp ứng thêm một yêu cầu nữa của ngươi."

Không đợi nàng đồng ý, Ngài đã xoay người đi, bắt đầu đếm chậm rãi: "Một... hai..."

Diệp Anh đứng ngây ra đó một giây, rồi bản năng của một kẻ từng phải chạy trốn để giữ mạng sống trỗi dậy. Nàng thoăn thoắt len qua những lùm cây đại thụ, trốn vào sau một hốc đá cổ kính được bao phủ bởi những lớp rêu xanh rì và rèm hoa tử đằng rủ xuống.

Nàng nín thở, lắng nghe tiếng bước chân của Ngài trên thảm cỏ. Tim nàng đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác nôn nao khó tả. Đã bao lâu rồi nàng không được chạy nhảy như thế này? Từ khi gia đình gặp nạn, mỗi bước đi của nàng đều phải tính toán, mỗi lời nói đều phải cân nhắc.

Tiếng bước chân dừng lại ngay phía sau hốc đá.

"Diệp Anh, hơi thở của ngươi có mùi bạc hà, ngươi có trốn kỹ đến đâu cũng không giấu được mùi hương của chính mình đâu."

Tiếng nói của Minh Triết vang lên ngay trên đỉnh đầu. Diệp Anh giật mình ngẩng lên, thấy Ngài đang đứng trên tảng đá cao, nhìn xuống nàng với ánh mắt chứa đầy ý cười và cả sự thâm tình. Ngài nhảy xuống, nhẹ nhàng đáp đất ngay trước mặt nàng, khiến không gian vốn đã hẹp nay lại càng thêm chật chội.

"Trẫm thắng rồi." – Ngài khẽ thì thầm, một tay tựa vào vách đá, giam nàng vào giữa lồng ngực mình.

Diệp Anh lúng túng cúi đầu, giọng nàng nhỏ hẳn đi: "Cha thần... ông ấy rất thích hoa tử đằng. Ông nói hoa này tuy đẹp nhưng cánh mỏng dễ tan, giống như mạng người, phải nâng niu mới giữ được lâu. Vì thế nên ông mới dạy thần y thuật..."

Nàng ngước lên, thấy Minh Triết đang nhìn mình bằng vẻ mặt rất lạ. Ngài đưa tay vuốt nhẹ gò má nàng, ngón cái lướt qua làn da mịn màng.

"Cha ngươi đã dạy ngươi cách cứu người, nhưng dường như ông quên dạy ngươi cách cứu lấy chính trái tim mình." – Giọng Minh Triết khàn đi – "Diệp Anh, ở bên cạnh Trẫm, ngươi không cần phải trốn chạy bất cứ điều gì nữa. Trò chơi trốn tìm này, hôm nay là lần cuối cùng. Từ nay về sau, dù ngươi ở đâu, Trẫm cũng sẽ tìm thấy ngươi."

Dưới tán hoa tím rụng rơi như mưa, Diệp Anh cảm thấy bức tường thành trong lòng mình đang sụp đổ hoàn toàn. Nàng không biết phía trước là phúc hay họa, nhưng trong khoảnh khắc này, nàng chỉ muốn được một lần sống thật với chính mình. Nàng khẽ tựa đầu vào lồng ngực vững chãi của Ngài, lắng nghe nhịp tim đều đặn của vị quân vương.

Thế nhưng, từ phía xa, ánh mắt của một bóng đen đang dõi theo họ từ sau bụi rậm. Kẻ đó nắm chặt tay, đôi mắt rực lên ngọn lửa thù hận. Sắc hoa tử đằng tuy đẹp, nhưng hình như đã bắt đầu nhuốm màu của những âm mưu sắp tới.