MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Thiên Cải Mệnh Cùng Đế VươngChương 9

Nghịch Thiên Cải Mệnh Cùng Đế Vương

Chương 9

788 từ · ~4 phút đọc

Hương tử đằng dường như vẫn còn vương trên vạt áo khi Diệp Anh trở về Thái Y Viện. Nàng không lập tức đi nghỉ mà ngồi lại bên bàn gỗ, lật mở những trang bệnh án cũ của Tiên hoàng hậu mà Minh Triết đã bí mật chuyển cho nàng sau cuộc trò chuyện ở hốc đá.

Càng đọc, đôi lông mày của Diệp Anh càng nhíu chặt.

"Uất ức kết thành khối, khí huyết ứ trệ, dẫn đến bạo bệnh..." – Nàng lẩm bẩm – "Nhưng đơn thuốc của cha mình năm đó kê rất chuẩn xác, đều là những vị ôn hòa để giải uất. Tại sao sau khi dùng thuốc, Tiên hoàng hậu lại đột tử vì vỡ mạch máu?"

Nàng cầm một mảnh giấy trắng, bắt đầu liệt kê lại các vị thuốc. Đột nhiên, ngón tay nàng dừng lại ở vị "Khổ qua rừng" (mướp đắng rừng). Trong cung, đây là món ăn thanh nhiệt thường dùng vào mùa hè. Nhưng nếu kết hợp với một loại dược liệu khác vốn có trong đơn thuốc của cha nàng...

"Khổ qua tính hàn, nếu gặp 'Linh chi đỏ' đã qua tẩm ướp sơ sẩy, sẽ tạo thành một chất kịch độc làm co thắt huyết quản dữ dội."

Diệp Anh rùng mình. Cha nàng bị kết tội vì đơn thuốc của ông, nhưng thực chất chất độc lại nằm trong chính bữa ăn hằng ngày của Hoàng hậu. Ai là người đã đưa món khổ qua đó vào thực đơn của một người đang bạo bệnh?

Sáng hôm sau, Diệp Anh mang theo một đĩa khổ qua xào trứng đến Cần Chính điện. Minh Triết nhìn đĩa thức ăn xanh mướt, chân mày nhướng lên:

"Lục Ngự y, hôm nay ngươi định hành hạ cái dạ dày của Trẫm bằng vị đắng này sao?"

Diệp Anh không cười, nàng đặt đĩa thức ăn xuống, ánh mắt nghiêm nghị: "Thần muốn hỏi Bệ hạ, mười năm trước, ai là người quản lý Ngự Thiện Phòng? Và ai là người thường xuyên mang canh khổ qua đến cho Tiên hoàng hậu để 'thanh nhiệt'?"

Sắc mặt Minh Triết lập tức thay đổi. Ngài buông cây bút trên tay, không gian trong điện bỗng chốc trở nên đông đặc. Ngài đứng dậy, bước đến gần Diệp Anh, giọng nói trầm xuống như tiếng sấm rền từ xa:

"Ngươi vừa phát hiện ra điều gì?"

"Cha thần không sai. Sai là ở chỗ người ta đã dùng một món ăn bình thường để biến đơn thuốc của cha thần thành thuốc độc." – Diệp Anh nhìn thẳng vào mắt Ngài – "Khổ qua rất đắng, nhưng tâm địa kẻ đứng sau còn đắng hơn gấp bội."

Minh Triết siết chặt nắm tay, những ký ức về người mẹ hiền hậu đang đau đớn quằn quại mười năm trước ùa về. Ngài gằn giọng: "Người quản lý Ngự Thiện Phòng năm đó là thân tín của Thái hậu. Và món canh khổ qua... là do bà ta sai người đưa đến mỗi ngày để 'thể hiện lòng quan tâm' giữa mẹ chồng nàng dâu."

Diệp Anh cảm thấy hơi lạnh lan tỏa từ sống lưng. Kẻ thù thực sự không phải là một vị phi tần nhỏ bé như Tuệ Phi, mà là người đàn bà quyền lực nhất hậu cung – Thái hậu.

"Bệ hạ, lòng người không yên, vì sự thật quá đắng cay." – Diệp Anh khẽ đặt tay lên mu bàn tay đang run rẩy vì giận dữ của Minh Triết – "Nhưng nếu chúng ta nôn nóng lúc này, chẳng khác nào tự uống thuốc độc. Thái hậu có thế lực ngoại thích chống lưng, chúng ta cần bằng chứng không thể chối cãi."

Minh Triết nhìn xuống bàn tay nhỏ bé đang an ủi mình. Ngài lật tay lại, nắm chặt lấy tay nàng như tìm kiếm một điểm tựa duy nhất giữa biển người dối trá.

"Ngươi có sợ không? Nếu đi tiếp con đường này, ngươi sẽ phải đối đầu với cả một vương triều."

Diệp Anh mỉm cười, một nụ cười thanh thoát nhưng kiên định: "Thần đã chết một lần cách đây mười năm rồi. Bây giờ, thần chỉ muốn trả lại sự trong sạch cho cha, và trả lại giấc ngủ yên bình cho Người."

Đúng lúc đó, thái giám truyền tin chạy vào, giọng nói run rẩy: "Khởi bẩm Bệ hạ, Thái hậu nương nương mời Lục Ngự y sang Từ Ninh cung... bắt mạch."

Cả hai người sững lại. Thái hậu đã bắt đầu ra tay. Con đường tìm lại chân tướng từ chương này trở đi sẽ không còn là những trò chơi trốn tìm thơ mộng, mà là một cuộc chiến sinh tử giữa mùi dược liệu và quyền lực tối thượng.