Tiếng chuông từ tháp chuông Từ Ninh cung vang lên trầm đục, len lỏi qua những bức tường thành xám ngắt. Diệp Anh bước đi giữa hai hàng thái giám áo xám, hòm thuốc trên vai nặng trĩu như chứa cả một tảng đá ngàn năm. Đây không còn là những bước đi đến Cần Chính điện để "đấu miệng" với một vị hoàng đế trẻ tuổi, mà là bước vào hang cọp của người đàn bà đã đứng vững qua ba đời đế chế.
Từ Ninh cung khác hẳn với sự thanh nhã của Thái Y Viện hay vẻ uy nghiêm của Cần Chính điện. Nơi đây thoang thoảng mùi nhang trầm vạn thọ, thứ mùi hương cổ kính, đặc quánh như đang cố che đậy mùi của thời gian và những âm mưu đã cũ.
Trên chiếc ghế phượng chạm trổ tinh xảo, Thái hậu ngồi đó, mắt nhắm hờ, chuỗi hạt trên tay chuyển động đều đặn theo từng hơi thở. Dù đã ở tuổi lục tuần, những nếp nhăn trên gương mặt bà vẫn không giấu được nét sắc sảo và uy quyền tột bậc.
"Thần, Lục Diệp Anh, tham kiến Thái hậu nương nương. Thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế."
Diệp Anh quỳ sụp xuống, trán chạm nền gạch lạnh buốt. Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Chỉ có tiếng chuỗi hạt lạch cạch và tiếng gió rít qua khe cửa.
"Ngẩng đầu lên." – Giọng Thái hậu khô khốc, không chút cảm xúc.
Khi Diệp Anh ngẩng đầu, bà ta mới từ từ mở mắt. Ánh mắt ấy không có sự giận dữ của Tuệ Phi, mà là sự lạnh lẽo thấu xương của một kẻ đã nhìn thấu mọi sự trên đời.
"Ngươi là kẻ khiến Hoàng nhi của ta phá bỏ quy củ, cho phép không cần quỳ lạy ở Cần Chính điện? Ngươi là kẻ có đôi tay tài hoa, bắt được cả những mạch tượng 'oan khuất' từ mười năm trước?"
Diệp Anh cảm thấy lòng bàn tay rịn mồ hôi, nhưng giọng nói nàng vẫn vững vàng: "Khởi bẩm nương nương, thần chỉ là một thầy thuốc. Mạch tượng thế nào, thần nói thế ấy. Chuyện mười năm trước hay mười năm sau, dưới ngòi bút của thần chỉ có bệnh trạng, không có oan khiên."
"Tốt! Một câu trả lời rất khôn ngoan." – Thái hậu khẽ nhếch môi, bà đưa cánh tay gầy guộc nhưng đầy trang sức ra – "Vậy thì hãy xem cho ta. Dạo này ta thường xuyên mơ thấy người cũ, tim đập nhanh, đêm về đổ mồ hôi lạnh. Ngươi nói xem, ta là bị bệnh gì?"
Diệp Anh tiến lại gần, quỳ bên cạnh sập phượng, đặt ngón tay lên mạch tay của Thái hậu. Ngay khoảnh khắc chạm vào làn da nhăn nheo ấy, nàng rùng mình. Mạch tượng của Thái hậu rất lạ: nó mạnh mẽ một cách bất thường, giống như một ngọn lửa đang cố bùng lên lần cuối trước khi tắt lịm.
Nhưng điều khiến Diệp Anh kinh hãi nhất chính là mùi hương tỏa ra từ ống tay áo của bà ta. Đó không phải là mùi nhang trầm thông thường, mà là mùi của "Tuyết tùng khô" – thứ dược liệu chuyên dùng để át đi mùi của những loại thuốc làm đông máu.
"Nương nương..." – Diệp Anh ngập ngừng – "Mạch của người... là do tâm bệnh."
"Tâm bệnh?" – Thái hậu nheo mắt – "Bệnh thế nào?"
"Người hay mơ thấy người cũ, là vì trong lòng người có một nút thắt chưa gỡ. Người đổ mồ hôi lạnh, là vì người đang dùng những vị thuốc quá nóng để trấn áp nỗi sợ hãi từ bên trong. Nương nương, thuốc dù tốt đến đâu, cũng không chữa được những gì đã lỡ tay làm đổ."
Thái hậu bất ngờ vung tay, hất văng chiếc gối kê tay xuống sàn. Chuỗi hạt trên tay bà đứt tung, những hạt gỗ văng tung tóe, có hạt sượt qua má Diệp Anh để lại một vết xước rớm máu.
"Lục Diệp Anh! Ngươi tưởng mình là ai mà dám dùng những lời lẽ đó để giáo huấn ta?" – Bà ta đứng bật dậy, uy áp đè nặng lên gian phòng – "Ngươi có biết cha ngươi mười năm trước cũng dùng cái giọng điệu 'thanh cao' này để nói chuyện với ta không? Và ngươi thấy đấy, hắn hiện giờ đang nằm sâu dưới ba thước đất!"
Diệp Anh không lùi bước, nàng lau vệt máu trên má, nhìn thẳng vào người đàn bà quyền lực nhất giang sơn: "Cha thần nằm dưới đất nhưng linh hồn thanh thản. Còn nương nương ngồi trên ghế phượng, nhưng đêm đêm lại không dám tắt đèn. Rốt cuộc ai mới là kẻ đáng thương?"
"Ngươi muốn chết!" – Thái hậu gầm lên, bàn tay bà ta giơ lên định giáng xuống một bạt tai.
"Dừng tay!"
Bức rèm che phía sau rung động mạnh, Minh Triết bước ra với gương mặt xám ngắt vì giận dữ. Ngài không hành lễ theo phép tắc, mà trực tiếp bước đến chắn giữa Diệp Anh và Thái hậu.
"Hoàng nhi? Con dám theo dõi cả ta?" – Thái hậu sững sờ.
"Mẫu hậu." – Minh Triết gọi bằng một giọng nói lạnh lùng đến xa lạ – "Người nói Lục đại phu mười năm trước thanh cao, vậy người có muốn biết tại sao mười năm sau con lại giữ con gái ông ấy bên mình không? Bởi vì con cần một người có đôi tay sạch sẽ để rửa sạch những vết máu đã cũ trong hoàng cung này."
Minh Triết quay sang cầm lấy tay Diệp Anh, kéo nàng đứng dậy. Ngài nhìn thẳng vào mắt Thái hậu, từng lời thốt ra đều là lời tuyên chiến:
"Từ nay về sau, Lục Diệp Anh là người của Cần Chính điện. Không có chỉ dụ của con, không ai được phép mời nàng đi, kể cả là Người."
Dứt lời, Ngài dắt Diệp Anh bước ra khỏi Từ Ninh cung, để lại Thái hậu đứng chết lặng giữa những hạt gỗ tan tác trên sàn. Bước ra khỏi ngưỡng cửa, gió lồng lộng thổi qua khiến Diệp Anh rùng mình. Nàng nhìn vào bàn tay đang bị Minh Triết siết chặt, cảm nhận được hơi ấm và cả sự run rẩy nhẹ của Ngài.
"Bệ hạ... Người vừa chính thức đối đầu với Thái hậu." – Diệp Anh thì thầm.
Minh Triết dừng lại dưới gốc cây tùng già, Ngài xoay người lại, ôm chặt lấy nàng vào lòng. Tiếng trái tim Ngài đập mạnh mẽ bên tai nàng.
"Nếu không đối đầu với bà ta, Trẫm làm sao xứng đáng với sự thật lòng của ngươi? Diệp Anh, từ giờ, chúng ta không còn đường lui nữa rồi."
Dưới bầu trời hoàng hôn đỏ rực như máu, hai con người nhỏ bé đứng tựa vào nhau, bắt đầu một cuộc chiến mà phần thắng thì mong manh, nhưng lòng tin thì vững chãi hơn bất cứ bức tường thành nào.