MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Thiên Cải Mệnh Cùng Đế VươngChương 11

Nghịch Thiên Cải Mệnh Cùng Đế Vương

Chương 11

826 từ · ~5 phút đọc

Trận cuồng phong ở Từ Ninh cung vừa dứt, một cơn mưa bụi bắt đầu bủa vây hoàng thành. Những giọt mưa li ti như tơ vây, không đủ làm ướt đẫm lòng người nhưng lại khiến không gian trở nên lạnh lẽo và mờ mịt.

Minh Triết dắt Diệp Anh đi trên hành lang dài dằng dặc. Đôi bàn tay Ngài vẫn siết chặt, nhưng sự im lặng giữa hai người lại nặng nề hơn bao giờ hết. Ngài không đưa nàng về Thái Y Viện, mà dẫn thẳng về phía ngự hoa viên, nơi có một ngôi đình nhỏ nằm trơ trọi giữa hồ sen tàn.

"Bệ hạ... Người định cứ thế này mà đi sao?" – Diệp Anh khẽ lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh mịch.

Minh Triết dừng bước, Ngài buông tay nàng ra, đứng quay lưng lại với làn mưa bụi. Bờ vai của vị thiên tử trẻ tuổi dường như rung lên nhẹ.

"Trẫm vốn định đợi thêm. Đợi khi thế lực của cậu ta suy yếu, đợi khi Trẫm nắm chắc binh quyền trong tay... Nhưng hôm nay, khi nhìn thấy bà ta định động thủ với ngươi, Trẫm nhận ra mình không thể đợi thêm một khắc nào nữa."

Diệp Anh bước tới, đứng cạnh Ngài. Nàng nhìn thấy những hạt mưa bám trên vạt áo long bào, long lanh như những giọt nước mắt của đá.

"Người vì thần mà đối đầu với Thái hậu, thực chất là đang tự đẩy mình vào thế gọng kìm. Phía sau Thái hậu là Tể tướng, là mười vạn đại quân trấn giữ biên thùy phía Bắc. Thần... không đáng để Người đánh cược giang sơn như vậy."

Minh Triết đột ngột xoay người lại, ánh mắt Ngài rực cháy một nỗi niềm mãnh liệt. Ngài không nói gì, chỉ lẳng lặng tháo chiếc áo choàng bằng lông thú trên vai mình, bao bọc lấy thân hình nhỏ bé của Diệp Anh.

"Giang sơn này nếu không có một người để Trẫm tin tưởng, thì cũng chỉ là một nấm mồ dát vàng mà thôi. Diệp Anh, ngươi nói ngươi là thầy thuốc, vậy ngươi có thuốc nào chữa được nỗi sợ hãi của một vị vua không?"

Diệp Anh nhìn sâu vào đôi mắt ấy, nàng cảm nhận được sự cô độc của Ngài còn đắng hơn cả vị khổ qua rừng năm ấy. Nàng không trả lời bằng lời, mà nhẹ nhàng vươn tay, vén lại lọn tóc bị gió thổi loạn của Ngài.

"Thuốc của thần không chữa được nỗi sợ, nhưng thần có thể làm người che ô cho Người. Mưa bụi hoàng cung tuy dày, nhưng nếu có hai người cùng đi, chí ít cũng sẽ thấy bớt lạnh."

Đúng lúc đó, từ đầu hành lang, một thái giám hớt hải chạy tới, không kịp thở mà quỳ thụp xuống: "Khởi bẩm Bệ hạ! Tể tướng cùng sáu bộ thượng thư đang quỳ ngoài điện Cần Chính, tấu trình xin Bệ hạ... thu hồi đặc quyền của Lục Ngự y, tống giam hậu duệ tội thần để làm gương cho thiên hạ!"

Diệp Anh rùng mình. Đòn trả đũa của Thái hậu đến nhanh hơn nàng tưởng. Bà ta không dùng quyền lực mẫu nghi, mà dùng "lòng dân" và "pháp luật" để ép Minh Triết vào đường cùng.

Minh Triết nhìn về phía điện Cần Chính, nơi ánh đèn dầu vẫn chưa thắp lên nhưng không khí đã nồng mùi thuốc súng. Ngài quay sang nhìn Diệp Anh, bàn tay vuốt nhẹ gò má nàng, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng kỳ lạ:

"Ngươi về Thái Y Viện, đóng chặt cửa điện, bất kể ai gọi cũng không được ra. Trẫm không bảo người đến đón, tuyệt đối không được bước ra ngoài nửa bước."

"Bệ hạ! Người định làm gì?" – Diệp Anh lo lắng nắm lấy tay Ngài.

Minh Triết mỉm cười, một nụ cười ngạo nghễ của vị vua quyết định phá bỏ xiềng xích: "Họ muốn dùng luật pháp để ép Trẫm, vậy Trẫm sẽ cho họ thấy, ai mới là người định đoạt luật pháp của vương triều này."

Ngài quay lưng đi thẳng vào màn mưa bụi, bóng dáng cao lớn dần nhòa đi trong làn sương mù. Diệp Anh đứng lại trong ngôi đình vắng, chiếc áo choàng của Ngài vẫn còn vương hơi ấm và mùi trầm hương quen thuộc. Nàng nhìn theo bóng Ngài, lòng chợt dâng lên một nỗi đau xót.

Hoàng thành ngoài kia, mưa bụi mỗi lúc một dày. Có kẻ muốn dùng ô để che đậy tội ác, có kẻ muốn dùng ô để bảo vệ người thương. Nhưng giữa cuộc đời bão táp này, ai sẽ là người thực sự che ô cho ai?

Diệp Anh siết chặt hòm thuốc, đôi mắt nàng ánh lên sự kiên định. Nàng không thể chỉ đứng nhìn Ngài chiến đấu đơn độc. Nếu Thái hậu dùng "quá khứ" để giết người, nàng sẽ dùng "y thuật" để lật lại tương lai.