Đêm hôm đó, Thái Y Viện vắng lặng đến rợn người. Diệp Anh ngồi trong phòng, chiếc áo choàng của Minh Triết vẫn đặt trên giá gỗ như một lời nhắc nhở về hơi ấm giữa cơn mưa lạnh. Nàng không thắp nến lớn, chỉ để một ngọn đèn dầu nhỏ nhoi trên bàn.
Nàng biết, ngoài kia triều đình đang dậy sóng, nhưng ở đây, nàng phải tìm ra quân cờ để phản công.
Có tiếng gõ cửa rất khẽ, ba dài hai ngắn – mật hiệu của những người làm nghề y khi gặp chuyện khẩn cấp. Diệp Anh thận trọng mở cửa. Một bóng người già nua, trùm áo choàng đen kín mít lách vào. Khi tấm mũ trùm hạ xuống, Diệp Anh sửng sốt:
"Lão Ngự y Quách? Không phải ngài đã về quê dưỡng lão từ năm ngoái sao?"
Quách Ngự y – người từng là đồng nghiệp thân thiết nhất với cha nàng, cũng là người duy nhất có mặt trong phòng sắc thuốc vào cái đêm Tiên hoàng hậu băng hà. Lão run rẩy đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ nhỏ đã mục nát.
"Diệp Anh... Ta không thể nhắm mắt nếu chưa đưa thứ này cho con. Mười năm qua, ta sống chui lủi như một kẻ tội đồ vì sự hèn nhát của mình."
Lão mở hộp, bên trong là một chén trà bằng sứ thanh hoa bị nứt một đường dài, đáy chén vẫn còn bám lại một lớp cặn đen khô khốc.
"Đây là chén trà hoa cúc cuối cùng Tiên hoàng hậu uống. Đêm đó, ta đã lén giữ lại khi quân lính của Thái hậu ập vào tịch thu mọi bằng chứng. Mọi người đều nghĩ trà này có độc, nhưng không phải..."
Diệp Anh cầm chén trà lên, đưa sát mũi ngửi. Mùi hoa cúc đã tan biến, chỉ còn lại một mùi hương ngai ngái, nồng nồng như mùi đất ẩm sau cơn mưa. Nàng đổ một chút nước nóng vào chén, lớp cặn tan ra, sắc nước chuyển sang màu đỏ bầm kỳ dị.
"Đây không phải độc dược thông thường." – Diệp Anh thốt lên, đôi mắt nàng rực sáng – "Đây là nhựa của cây 'Huyết sáp' từ vùng biên viễn phía Bắc. Nó không giết người ngay, nhưng nếu dùng chung với khổ qua rừng và linh chi, nó sẽ khiến máu đông lại trong huyết quản nhanh hơn bất cứ thứ gì. Vùng phía Bắc... đó là lãnh địa của gia tộc Tể tướng, anh trai Thái hậu!"
Lão Quách gật đầu, nước mắt chảy dài trên những nếp nhăn xô lệch: "Thái hậu đã dùng thứ này để ép cha con phải nhận tội. Ông ấy biết tất cả, nhưng vì để giữ mạng cho con – một đứa trẻ mười tuổi lúc bấy giờ – ông ấy đã chọn cách im lặng bước lên đoạn đầu đài."
Diệp Anh khuỵu xuống, đôi tay siết chặt chén sứ đến mức cạnh sắc cứa vào lòng bàn tay ứa máu. Hóa ra, sự hy sinh của cha nàng còn lớn lao hơn nàng tưởng. Ông không chỉ chết vì sự trong sạch của y thuật, mà còn chết để đổi lấy hơi thở cho nàng.
"Diệp Anh, ta nghe nói Bệ hạ đang vì con mà đối đầu với cả triều đình. Thứ này... chính là mạng sống của con, cũng là vũ khí của Ngài ấy."
Sau khi Quách Ngự y rời đi, Diệp Anh ngồi lặng yên trong bóng tối. Nàng nhấp một ngụm trà hoa cúc lạnh ngắt trên bàn, vị đắng chát xộc lên tận đỉnh đầu. Nàng không còn sợ hãi nữa. Nếu Thái hậu dùng máu để nhuộm đỏ hoàng cung, thì nàng sẽ dùng sự thật để gột rửa nó.
Sáng sớm hôm sau, khi tiếng chuông đại triều vừa vang lên, Diệp Anh không hề ở yên trong Thái Y Viện như lời Minh Triết dặn. Nàng khoác lên mình bộ quan phục chỉnh tề nhất, tay ôm hòm thuốc, hiên ngang bước về phía điện Cần Chính.
Giữa sân rồng rộng lớn, hàng chục quan viên đang quỳ mọp, tiếng kêu gào "Xử tử hậu duệ tội thần" vang động trời xanh. Minh Triết ngồi trên ngai vàng, gương mặt lạnh như tiền, đôi tay nắm chặt lấy thành ghế rồng đến mức nổi gân xanh.
Bóng dáng nhỏ bé của Diệp Anh xuất hiện ở cửa điện khiến tất cả đều im bặt. Nàng bước qua những vị đại thần đang kinh ngạc, tiến thẳng đến giữa điện, quỳ xuống – lần đầu tiên nàng quỳ một cách tự nguyện và trang trọng nhất.
"Thần, Lục Diệp Anh, có một chén trà hoa cúc muốn mời Tể tướng và Thái hậu nương nương cùng thưởng thức."
Giọng nói của nàng không lớn, nhưng giữa không gian tĩnh lặng, nó sắc lẹm như một đường kim châm đâm thẳng vào tử huyệt của những kẻ đang có mặt tại đó. Trên ngai cao, Minh Triết nhìn nàng, ánh mắt Ngài vừa lo lắng vừa tự hào. Ngài biết, trận chiến cuối cùng đã thực sự bắt đầu.