MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Thiên Cải Mệnh Cùng Đế VươngChương 13

Nghịch Thiên Cải Mệnh Cùng Đế Vương

Chương 13

884 từ · ~5 phút đọc

Không gian đại điện Cần Chính đông đặc lại trong sự kinh ngạc. Tể tướng đứng đầu hàng quan lại, gương mặt già nua giần giật một nét cười khẩy, ông ta không ngờ một con bé ngự y thấp cổ bé họng lại dám ngang nhiên xuất hiện giữa buổi thiết triều kịch tính này.

"Lục Diệp Anh! Ngươi thật to gan!" – Tể tướng quát lớn, âm thanh vang dội vòm điện – "Nơi đây là nơi bàn việc đại sự quốc gia, không phải nơi để ngươi diễn trò trà nước. Người đâu! Lôi ả ra ngoài!"

"Dừng tay." – Giọng nói của Minh Triết vang lên, không cao nhưng đầy uy lực. Ngài từ trên ngai vàng đứng dậy, từng bước chậm rãi đi xuống bậc thềm rồng, ánh mắt không rời khỏi Diệp Anh – "Nàng ấy nói có trà muốn mời, Trẫm cũng thấy hơi khát. Tể tướng, ông sợ một chén trà đến thế sao?"

Đúng lúc đó, Thái hậu cũng bước ra từ sau rèm che phượng, sắc mặt bà ta tái nhợt nhưng vẫn giữ vẻ uy nghiêm giả tạo. Bà ta nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ cũ kỹ trên tay Diệp Anh, lồng ngực phập phồng bất ổn.

Diệp Anh không đợi ai cho phép, nàng mở hộp gỗ, lấy ra chén trà sứ thanh hoa bị nứt. Nàng từ tốn rót một chút nước nóng đã chuẩn bị sẵn vào chén. Ngay lập tức, mùi hương ngai ngái của Huyết sáp bốc lên, lan tỏa khắp điện.

"Mười năm trước, cha thần bị kết tội vì đơn thuốc có độc. Nhưng thưa nương nương, thưa Tể tướng, độc đó thực chất không nằm trong đơn thuốc, mà nằm trong chén trà này." – Diệp Anh nâng chén trà lên cao – "Vị trong chén là nhựa cây Huyết sáp, thứ chỉ mọc ở vùng núi tuyết phía Bắc – lãnh địa của gia tộc Tể tướng. Nó vốn vô hại, nhưng khi gặp linh chi tẩm mật ong trong đơn thuốc của Tiên hoàng hậu, nó sẽ trở thành lưỡi hái của tử thần."

Thái hậu run rẩy, chuỗi hạt trên tay bà ta lại một lần nữa đứt tung, rơi xuống đất kêu lạch cạch như những giọt nước mắt khô khốc. "Càn rỡ! Ngươi lấy đâu ra thứ đồ cũ nát này để ngậm máu phun người?"

"Là thần giữ lại." – Một giọng nói già nua vang lên từ cửa điện. Quách Ngự y bước vào, quỳ rạp xuống bên cạnh Diệp Anh – "Bệ hạ, mười năm qua thần sống trong hối hận. Chính mắt thần đã thấy cung nữ thân tín của Thái hậu nương nương lén bỏ nhựa Huyết sáp vào ấm trà của Tiên hoàng hậu vào đêm đó."

Cả triều đình xôn xao như ong vỡ tổ. Các đại thần bắt đầu nhìn nhau, những lời xì xầm đổi chiều. Tể tướng biết tình thế không ổn, ông ta đột ngột rút thanh kiếm của thị vệ bên cạnh, định lao tới kết liễu Diệp Anh để diệt khẩu.

"Ngươi dám!" – Minh Triết hét lên, Ngài nhanh như cắt chắn trước mặt Diệp Anh, tay không tước lấy thanh kiếm của Tể tướng với một thế võ điêu luyện. Lưỡi kiếm sắc lẹm dừng lại chỉ cách cổ họng Tể tướng một phân.

"Bằng chứng đã rõ, nhân chứng đã có." – Minh Triết gằn giọng, đôi mắt Ngài đỏ ngầu vì căm hận tích tụ mười năm – "Tể tướng mưu sát quốc mẫu, Thái hậu nhúng tay vào chuyện triều chính, hãm hại trung thần. Người đâu! Tống giam tất cả phe cánh Tể tướng vào đại lao, chờ ngày xét xử!"

Thái hậu khuỵu xuống ngay trên bục cao, gương mặt bà ta già đi chục tuổi chỉ trong nháy mắt. Bà ta nhìn Minh Triết, nhìn đứa con trai mà bà ta nghĩ mình có thể điều khiển cả đời, nay đã trở thành một vị vua thực thụ, tàn nhẫn và quyết đoán.

Trong cơn hỗn loạn đó, Diệp Anh vẫn quỳ yên lặng. Nàng nhìn chén trà thanh hoa đã nguội lạnh. Nỗi oan mười năm của cha nàng cuối cùng cũng được gột rửa, nhưng cái giá phải trả là sự tan nát của một gia đình hoàng tộc.

Minh Triết buông thanh kiếm xuống, tiếng kim loại chạm sàn vang lên khô khốc. Ngài quay lại, nhìn Diệp Anh đang quỳ giữa điện. Ngài không đỡ nàng dậy ngay lập tức, mà đứng đó, dưới ánh nắng soi qua kẽ cửa điện, khẽ nói:

"Diệp Anh, công lý đã đến. Nhưng từ nay, hoàng cung này... sẽ chỉ còn lại hai ta đối diện với đống tro tàn."

Diệp Anh ngước mắt nhìn Ngài, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Nàng hiểu, biến cố tại Thọ Khang cung và Cần Chính điện hôm nay không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một hành trình gian nan hơn: hành trình cùng Ngài dọn dẹp một vương triều đã mục nát từ bên trong.

Nàng đưa tay ra, đặt vào bàn tay đang chìa về phía mình của Minh Triết. Giữa sự đổ nát của quyền lực, tình cảm của họ dường như là thứ duy nhất còn vẹn nguyên, không chút tạp chất.