Sau cơn đại biến tại triều đình, hoàng cung chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Những bước chân dồn dập của cấm quân áp giải những kẻ phạm tội đi trong đêm nghe xa xăm như tiếng sấm sau cơn mưa lớn. Thái hậu bị giam lỏng tại Từ Ninh cung, Tể tướng bị tống vào đại lao, cả một vương triều vừa trải qua một cuộc đại phẫu đớn đau để cắt bỏ khối u nhọt mười năm.
Đêm đó, tuyết đầu mùa bất chợt rơi. Những bông tuyết nhỏ li ti bay lất phất giữa không trung, bám vào những cành mận khô khốc. Diệp Anh ngồi một mình trong một gian phòng nhỏ tại Cần Chính điện – nơi Minh Triết bắt nàng phải ở lại để đảm bảo an toàn.
Nàng không thắp nến, chỉ ngồi nhìn đốm lửa liu riu trong lò sưởi. Lòng nàng trống rỗng. Sự thật đã sáng tỏ, cha nàng đã được minh oan, nhưng cái giá của sự thật sao mà lạnh lẽo đến thế.
Tiếng cửa gỗ kẹt mở, một luồng gió lạnh tràn vào. Minh Triết bước vào, người vẫn còn vương mùi sương tuyết và mùi của kim loại lạnh lẽo. Ngài không mặc long bào, chỉ khoác một chiếc áo bông dày đơn giản. Nhìn thấy Diệp Anh ngồi lặng lẽ trong bóng tối, Ngài không lên tiếng, chỉ chậm rãi bước đến bên cạnh, ngồi xuống mặt sàn đá ngay sát nàng.
Ngài đưa tay về phía lò sưởi, đôi bàn tay từng cầm kiếm, từng phê tấu chương giờ đây hơi run rẩy. Diệp Anh nhìn thấy những vết xước trên lòng bàn tay Ngài do lúc sáng tước kiếm của Tể tướng. Nàng không nói lời nào, lặng lẽ lấy hòm thuốc, lấy ra một lọ mỡ thuốc thơm mùi hoàng liên và băng gạc.
"Bệ hạ, để thần..." – Diệp Anh thì thầm.
Nàng nâng bàn tay to lớn của Ngài lên. Lòng bàn tay Ngài rất nóng, cái nóng của một người đang chịu đựng cơn bão lòng dữ dội. Khi ngón tay mềm mại của nàng chạm vào vết thương, Minh Triết khẽ rùng mình. Ngài không nhìn vết thương, mà nhìn chằm chằm vào sườn mặt thanh tú của nàng dưới ánh lửa bập bùng.
"Diệp Anh... Ngươi có thấy Trẫm tàn nhẫn không?" – Giọng Ngài trầm đục, vỡ vụn giữa màn đêm – "Bà ta là mẫu hậu của Trẫm, là người đã nuôi nấng Trẫm. Nhưng chính tay Trẫm đã ký lệnh tống giam gia tộc của bà ta. Trẫm cảm thấy mình như một kẻ không còn gốc rễ."
Diệp Anh dừng động tác băng bó, nàng ngước mắt nhìn Ngài. Đôi mắt nàng không có sự trách móc, chỉ có một nỗi thấu cảm sâu sắc. Nàng xoay bàn tay Ngài lại, thay vì chỉ bôi thuốc, nàng dùng cả hai bàn tay nhỏ bé của mình bao bọc lấy bàn tay Ngài, ép sát vào lòng ngực mình.
"Lòng bàn tay người đang nóng hơn cả lửa lò, nhưng thần biết trái tim người đang đóng băng." – Diệp Anh nói nhẹ như hơi thở – "Người không tàn nhẫn, Người chỉ đang thực hiện công lý mà cha thần và Tiên hoàng hậu hằng mong đợi. Nếu người không cắt bỏ gốc rễ đã mục nát, làm sao cây non có thể mọc lên? Bệ hạ, Người không mất đi gốc rễ, Người chỉ đang tự mình trồng một cái cây mới... chắc chắn và lương thiện hơn."
Minh Triết nhìn đôi bàn tay mình nằm gọn trong tay nàng. Hơi ấm từ nàng không gắt như lửa, nhưng nó thấm dần qua da thịt, len lỏi vào tận những ngõ ngách sâu kín nhất của tâm hồn đang kiệt quệ của Ngài. Ngài đột ngột kéo nàng vào lòng, ôm thật chặt như thể nếu buông ra, Ngài sẽ tan biến vào bóng tối ngoài kia.
Ngài vùi mặt vào hõm cổ nàng, hít hà mùi hương dược liệu thanh khiết – thứ mùi duy nhất khiến Ngài thấy mình còn đang sống.
"Đừng rời đi, Diệp Anh. Trẫm đã dọn sạch hoàng cung này, đã đòi lại công bằng cho cha ngươi. Bây giờ, Trẫm chỉ còn lại duy nhất ngươi là người thật lòng với Trẫm. Đừng để Trẫm phải cô độc trên cái ngai vàng này."
Diệp Anh cảm thấy vai áo mình hơi ướt. Một vị vua có thể chinh phục cả giang sơn, có thể hạ gục mọi kẻ thù, nhưng lúc này đây, Ngài chỉ là một người đàn ông đang cần sự an ủi. Nàng đưa tay lên, nhẹ nhàng vỗ về lưng Ngài, như cách một người mẹ vỗ về đứa trẻ, như cách một thầy thuốc xoa dịu nỗi đau của bệnh nhân.
"Thần sẽ không đi. Trừ khi Người không cần vị thuốc đắng này nữa."
Ngoài kia, tuyết rơi mỗi lúc một dày hơn, bao phủ lên những cung điện xa hoa nhưng đầy tội lỗi. Trong gian phòng nhỏ, ánh lửa lò đã vơi, nhưng hơi ấm lan tỏa từ hai bàn tay đang đan chặt lấy nhau lại bền bỉ và mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì trên đời. Họ biết, ngày mai sẽ là một khởi đầu mới, gian nan và đầy thử thách, nhưng ít nhất, họ sẽ không còn phải đi một mình trong mưa tuyết.