Sáng hôm sau, tuyết đã ngừng rơi nhưng cái lạnh vẫn còn lẩn khuất dưới những lớp băng mỏng bám trên cành mận. Minh Triết tỉnh dậy sớm hơn thường lệ, Ngài không lập tức lên triều mà ngồi lặng yên nhìn Diệp Anh đang thiếp đi bên cạnh lò sưởi, gương mặt nàng khi ngủ trông thanh thản như một đóa hoa trà trắng chưa vướng bụi trần.
Ngài gọi thái giám thân tín vào, không phải để chuẩn bị long bào, mà là để đưa ra một hộp gỗ trắc nhỏ xíu. Bên trong không phải ngọc lục bảo hay vàng ròng, mà là một chiếc trâm gỗ mun được chạm khắc hình một nhành bạc hà thanh mảnh, giản dị đến mức khó tin đối với phẩm cấp của một hoàng đế.
Khi Diệp Anh tỉnh dậy, nàng thấy chiếc trâm đã nằm ngay ngắn trên gối của mình.
"Bệ hạ, đây là..." – Diệp Anh bối rối khi gặp Minh Triết ở thư phòng.
"Trẫm đã tự tay khắc nó trong những đêm không ngủ." – Minh Triết không ngẩng đầu khỏi tấu chương, nhưng giọng nói lại chứa đựng một sự dịu dàng không che giấu – "Vàng ngọc quá nặng nề, không hợp với ngươi. Gỗ mun này lấy từ gốc cây già ở phương Nam, cứng cáp nhưng thanh tao. Trẫm muốn ngươi cài nó, không phải với tư cách là một ngự y, mà là một người phụ nữ được Trẫm trân trọng nhất."
Ngay sau đó, một đạo thánh chỉ được ban ra: Lục Diệp Anh được phong làm "Thanh Quan Ngự Y", hàm tứ phẩm, nắm quyền điều hành toàn bộ Thái Y Viện và có quyền tự do ra vào tẩm điện mà không cần thông báo. Đây là một đặc ân chưa từng có trong lịch sử, một sự ưu ái thầm lặng nhưng lại công khai trước bàn dân thiên hạ.
Thế nhưng, trái với dự đoán của Minh Triết, Diệp Anh sau khi nhận thánh chỉ đã quỳ xuống, hai tay dâng trả lại kim bài quyền lực.
"Bệ hạ, thần cảm kích sự ưu ái của Người. Nhưng thần xin khước từ chức vị Thanh Quan Ngự Y."
Minh Triết khựng lại, cây bút lông trong tay Ngài rơi xuống, để lại một vết mực loang lổ trên bản tấu. Ngài nheo mắt, giọng nói thoáng chút tổn thương: "Tại sao? Ngươi vẫn còn muốn rời xa Trẫm sao?"
"Không phải thần muốn rời đi, mà là thần muốn ở lại một cách đúng nghĩa nhất." – Diệp Anh ngước mắt nhìn Ngài, đôi mắt nàng sáng trong và kiên định – "Nếu thần nhận chức vị này, trong mắt triều đình, thần chỉ là một sủng phi được núp bóng dưới danh nghĩa ngự y. Lời nói của thần về y thuật sẽ không còn sức nặng, và những gì cha thần đã gầy dựng cũng sẽ bị mang tiếng là nhờ ân sủng mà có được. Thần muốn ở lại Thái Y Viện với tư cách là một thầy thuốc bình thường, bắt mạch cho bệnh nhân, bốc thuốc cho cung nhân. Thần muốn là 'vị thuốc' của Người, chứ không phải là một 'trang sức' trong cung điện của Người."
Minh Triết lặng người đi. Ngài cứ ngỡ mang đến cho nàng quyền lực là cách tốt nhất để bảo vệ nàng, nhưng Ngài quên mất rằng con chim sơn ca này yêu bầu trời tự do hơn là chiếc lồng bằng vàng. Sự từ chối của nàng không phải vì không yêu, mà vì nàng quá trân trọng phẩm giá của chính mình và của cả Ngài.
Minh Triết chậm bước đến gần, Ngài cầm lấy chiếc trâm gỗ mun, nhẹ nhàng cài lên mái tóc búi đơn giản của Diệp Anh.
"Trẫm hiểu rồi. Ngươi không cần làm quan, không cần làm phi. Ngươi cứ là Lục Diệp Anh của Thái Y Viện." – Ngài thở dài, nhưng khóe môi lại hiện lên một nụ cười thán phục – "Nhưng chiếc trâm này, ngươi tuyệt đối không được trả lại. Nó không phải là quyền lực, nó là lời hứa của Trẫm: Dù ngươi là ai, ở đâu, Trẫm cũng sẽ bảo vệ sự 'thanh thản' này của ngươi."
Diệp Anh mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như nắng xuân vừa hé. Nàng hiểu rằng, Minh Triết cuối cùng đã học được cách yêu nàng theo cách mà nàng mong muốn: tôn trọng và thấu hiểu.
Buổi chiều hôm đó, người ta thấy vị nữ ngự y nhỏ bé, trên đầu cài một chiếc trâm gỗ giản đơn, vẫn miệt mài ngồi bên đống dược liệu giữa sân Thái Y Viện. Không có kiệu hoa, không có lụa là, nhưng ánh mắt nàng lấp lánh một niềm hạnh phúc mà không có bất kỳ thứ quyền lực nào có thể mua được.
Tuy nhiên, sự ưu ái thầm lặng này không qua khỏi mắt những thế lực còn sót lại. Ở một góc tối của hoàng cung, một đôi mắt khác đang dõi theo chiếc trâm gỗ mun ấy với một kế hoạch thâm độc mới.