MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Thiên Ma ĐếChương 1: Tuyết Lạnh Diệp Gia, Một Chút Tàn Dư

Nghịch Thiên Ma Đế

Chương 1: Tuyết Lạnh Diệp Gia, Một Chút Tàn Dư

427 từ · ~3 phút đọc

Tiết trời tháng Chạp ở Thiên Vân Thành lạnh thấu xương. Tuyết rơi dày đặc, phủ một lớp trắng xóa lên những mái ngói cong vút của Diệp phủ — một trong tam đại gia tộc lẫy lừng của vương triều Đại Hạ. Nhưng cái lạnh của thiên nhiên có lẽ chẳng thấm tháp gì so với cái lạnh trong lòng của Diệp Phục Thiên.

Hắn ngồi đó, bên hiên nhà đổ nát phía Tây viện, đôi bàn tay gầy gò run rẩy ôm lấy một bát cháo loãng đã nguội ngắt. Hắn là Nhị thiếu gia, nhưng trong mắt hạ nhân, hắn còn chẳng bằng một con chó canh cổng. Tất cả chỉ vì từ khi sinh ra, kinh mạch trong người hắn bế tắc, linh khí không thể tụ, bị coi là "phế vật" thiên sinh.

"Phục Thiên, lại ngồi ngẩn ngơ gì đó? Mau vào nhà, gió lạnh lắm." Một giọng nói dịu dàng vang lên.

Đó là Diệp mẫu — người duy nhất trong gia tộc này còn coi hắn là con người. Bà không biết rằng, đằng sau ánh mắt đờ đẫn của đứa con trai mười sáu tuổi này, là một linh hồn đang gào thét. Những đêm gần đây, Phục Thiên liên tục mơ thấy một bóng hình cao lớn đứng giữa vạn quân, tay cầm ma kiếm, chỉ một cái liếc mắt cũng khiến trời đất sụp đổ.

"Mẹ... nếu một ngày con không còn là con nữa, mẹ có hận con không?" Phục Thiên khẽ hỏi, giọng khàn đặc.

Diệp mẫu khựng lại, đôi mắt hiền từ thoáng chút lo âu, bà chỉ cười buồn: "Con là con của mẹ, dù có hóa thành tro bụi, mẹ vẫn nhận ra con."

Bà không biết rằng, trong sâu thẳm linh hồn Phục Thiên, một đạo xiềng xích vô hình đang dần nứt vỡ. Một luồng khí đen kịt, lạnh lẽo và cổ xưa đang từ từ thức tỉnh từ trong tủy xương của hắn. Đó không phải là bệnh tật, mà là Hỗn Độn Thể — thứ thể chất vạn năm không gặp, cũng là thứ sẽ đem lại tai ương diệt môn cho bất cứ ai sở hữu nó mà không có đủ thực lực.

Đúng lúc đó, từ phía đại điện vang lên tiếng chuông ngân vang. Tiếng chuông triệu tập toàn bộ tộc nhân. Hôm nay là ngày trắc nghiệm huyết mạch mười năm một lần. Diệp Phục Thiên không biết rằng, đây chính là ngày hắn mất đi tất cả, nhưng cũng là ngày Ma Tổ thực sự bắt đầu hồi sinh...