Tuyết mỗi lúc một dày, nhuộm trắng cả những tàn cây khô khốc trong Tây viện. Diệp Phục Thiên theo chân mẹ tiến về phía Diễn Võ Trường. Dọc đường đi, những ánh mắt khinh khi, những tiếng xầm xì của đám gia nhân và con cháu tộc nhân như những mũi kim đâm vào da thịt.
"Nhìn xem, phế vật của Diệp gia cũng vác mặt đến trắc nghiệm huyết mạch sao?" "Đến để làm nền cho Đại thiếu gia Diệp Kình thôi. Nghe nói Thiên ca của hắn đã đạt tới Cương Khí cảnh rồi, thiên tài trăm năm có một của Thiên Vân Thành đấy."
Diệp Phục Thiên cúi đầu, mái tóc đen rủ xuống che đi đôi mắt đang dần trở nên thâm trầm. Hắn không giận, cũng chẳng buồn. Trong tâm thức hắn lúc này, những tiếng sỉ nhục kia giống như tiếng vo ve của lũ ruồi bọ. Một cảm giác lạnh lẽo từ xương tủy đang âm thầm lan tỏa, chảy dọc theo cột sống, khiến hắn phải gồng mình để không run lên.
Tại trung tâm Diễn Võ Trường, một khối Trắc Thiên Thạch cao trượng tám, đen bóng như mực, tỏa ra luồng linh áp nhè nhẹ. Trên đài cao, Diệp gia chủ – Diệp Hùng, cùng các vị trưởng lão đang ngồi chễm chệ. Ánh mắt Diệp Hùng quét qua đám con cháu, dừng lại một chút ở Phục Thiên với vẻ chán ghét rõ rệt, rồi nhanh chóng chuyển sang Diệp Kình – đứa con trai đầy tự hào của lão.
"Bắt đầu đi!" Diệp Hùng phất tay, giọng nói trầm hùng mang theo uy áp của một cao thủ Thần Khải cảnh.
Từng thiếu niên bước lên, đặt tay vào Trắc Thiên Thạch. Những luồng sáng đỏ, vàng, xanh lần lượt hiện lên, đại diện cho thiên phú ngũ hành thông thường. Cho đến khi Diệp Kình bước lên.
Uỳnh!
Một luồng kim quang chói lòa bùng nổ, Trắc Thiên Thạch rung chuyển dữ dội. Trên mặt đá hiện lên ba chữ hoàng kim: "Kim Linh Thể".
Cả trường đoạn ồ lên kinh ngạc. Diệp Hùng cười đắc ý, râu dài run rẩy: "Tốt! Tốt lắm! Diệp gia ta có kỳ tài này, lo gì không hưng thịnh!"
"Tiếp theo, Diệp Phục Thiên!" Tiếng của quản gia vang lên, mang theo vài phần mỉa mai.
Diệp Phục Thiên lẳng lặng bước ra. Diệp mẫu nắm chặt vạt áo, thầm cầu nguyện cho con trai mình ít nhất cũng có được một chút linh căn để không bị đuổi khỏi gia tộc. Phục Thiên đứng trước khối đá đen, hơi thở của hắn đột ngột trở nên nặng nề. Cái cảm giác lạnh lẽo trong xương tủy bỗng chốc hóa thành một luồng nhiệt lượng cuồng bạo như muốn nổ tung.
Hắn đặt bàn tay gầy gò lên mặt đá.
Một giây... hai giây... mặt đá vẫn im lìm. Đám đông bắt đầu cười rộ lên. Thế nhưng, nụ cười của Diệp Hùng trên đài cao đột ngột đông cứng lại. Lão cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, hỗn loạn và mênh mông như biển cả đang cuộn trào dưới lớp vỏ của Trắc Thiên Thạch.
Rắc... rắc...
Bề mặt Trắc Thiên Thạch vốn cứng hơn kim cương bỗng xuất hiện những vết nứt li ti. Một luồng khí xám xịt, không phải Tiên khí cũng chẳng phải Ma khí, từ từ thẩm thấu ra ngoài. Không gian xung quanh dường như bị bóp méo, ánh sáng mặt trời chiếu vào vùng đó liền bị nuốt chửng.
"Cái gì thế kia?" Một vị trưởng lão đứng bật dậy, giọng run rẩy. "Không màu không vị, hỗn tạp mà thuần khiết... Chẳng lẽ là..."
"Hỗn Độn Khí!" Diệp Hùng thốt lên, đôi mắt lão không phải là sự vui mừng cho con trai, mà là một sự tham lam đến cực điểm. Lão nhìn thấu qua lớp da thịt của Phục Thiên, thấy được ở đốt sống thứ chín của hắn đang tỏa ra một luồng sáng xám u trầm, cốt tủy như chứa đựng cả một vầng tinh không thu nhỏ.
Hỗn Độn Cốt!
Huyền thoại kể rằng kẻ sở hữu Hỗn Độn Cốt có thể diễn hóa vạn pháp, là quân vương của vạn thể. Nhưng ở một nơi nhỏ bé như Thiên Vân Thành, món bảo vật này không phải là phúc, mà là một mồi lửa châm ngòi cho sự tàn độc.
Diệp Phục Thiên cảm thấy đầu óc choáng váng, một tiếng nói khàn đục vang lên trong thức hải: "Ngu xuẩn... lộ ra chân thân quá sớm rồi..."
Hắn khuỵu xuống, mồ hôi đầm đìa. Ngay lúc đó, Diệp Hùng đã bước xuống từ đài cao, lão không đỡ lấy con mình, mà bàn tay thô ráp bóp chặt lấy vai Phục Thiên, thần thức thô bạo xâm nhập vào cơ thể hắn để kiểm chứng.
"Quả nhiên là Hỗn Độn Cốt!" Diệp Hùng thì thầm, giọng nói run lên vì phấn khích. Nhưng ngay sau đó, lão liếc nhìn Diệp Kình đang đứng cạnh, rồi lại nhìn Phục Thiên.
Một ý niệm độc ác nảy sinh trong đầu vị gia chủ này: Diệp Phục Thiên là một phế vật bẩm sinh, kinh mạch héo úa, dù có thần cốt cũng không thể tu luyện. Nhưng Diệp Kình thì khác, Kim Linh Thể phối hợp với Hỗn Độn Cốt... chẳng phải Diệp gia sẽ có một vị Tiên đế tương lai sao?
"Thiên nhi có chút không khỏe, trắc nghiệm hôm nay đến đây thôi!" Diệp Hùng đột ngột lớn tiếng, che giấu dị tượng. Lão quay sang thuộc hạ thân tín, ánh mắt ra hiệu một cách tàn nhẫn: "Đưa Nhị thiếu gia về mật thất dưới lòng đất. Ta cần 'chữa trị' cho nó."
Diệp Phục Thiên ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một món hàng hóa của cha mình. Trong khoảnh khắc đó, ký ức về một kẻ mang bào đen, đứng giữa trời cao bị vạn kiếm xuyên tâm lại hiện về. Hắn cảm nhận được sự phản bội này... dường như đã từng nếm qua một lần ở kiếp trước.
"Hóa ra... nhân gian hay địa ngục, đều giống nhau." Diệp Phục Thiên khẽ nhếch môi cười, một nụ cười khiến Diệp Hùng phải rùng mình.