Mật thất dưới lòng đất của Diệp gia không có tuyết trắng, chỉ có mùi ẩm mốc của đất đá và mùi rỉ sét nồng nặc của máu khô. Ánh đuốc trên tường bập bùng, hắt những bóng ma dài ngoẵng lên thân hình gầy gò đang bị xích chặt trên "Hàn Băng Sàng".
Diệp Phục Thiên bị bốn sợi xích bằng Huyền Thiết khóa chặt tứ chi. Luồng khí lạnh từ giường đá thấm vào tủy sống, nhưng nó không lạnh bằng ánh mắt của người đàn ông đang đứng trước mặt hắn — Diệp Hùng, cha ruột của hắn.
Cạnh đó, Diệp Kình đang ngồi thiền định, đôi mắt tràn đầy vẻ hưng phấn và tham vọng không hề che giấu.
"Thiên nhi, đừng trách ta." Diệp Hùng lên tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng lạnh lùng như sắt đá. "Cơ thể ngươi kinh mạch héo úa, giữ lại Hỗn Độn Cốt cũng chỉ là lãng phí thiên vật. Kình nhi là anh trai ngươi, nó mang Kim Linh Thể, nếu có thêm bộ xương này, nó sẽ được bái nhập vào Thánh địa, Diệp gia ta sẽ vì thế mà bước lên đỉnh cao vương triều. Ngươi hy sinh cho gia tộc, tổ tiên sẽ ghi công."
Diệp Phục Thiên nằm đó, đôi môi tím tái vì lạnh, khẽ cử động: "Hy sinh? Các người hỏi ta một câu nào chưa?"
"Ngươi chỉ là một phế vật, không có quyền lựa chọn!" Diệp Hùng quát khẽ, dường như để át đi sự cắn rứt cuối cùng của lương tâm. Lão quay sang một lão già vận đồ đen đứng trong góc tối: "Độc sư, bắt đầu đi."
Lão già kia bước ra, tay cầm một con dao phẫu thuật nhỏ bằng xương, tỏa ra ánh xanh biếc của kịch độc. Hắn không dùng thuốc tê mị, vì Hỗn Độn Cốt cần được lấy ra khi người sở hữu còn hoàn toàn tỉnh táo, để giữ cho "Đạo vận" trong xương không bị tiêu tán.
Phập!
Lưỡi dao sắc lạnh rạch một đường dài từ cổ dọc xuống tận thắt lưng Diệp Phục Thiên.
"Áaaa!"
Tiếng gào thét đau đớn vang vọng khắp mật thất, nhưng đã bị trận pháp cách âm chặn đứng. Da thịt bị tách ra, máu tươi tuôn trào nhuộm đỏ cả giường băng. Diệp Phục Thiên trợn trừng mắt, gân xanh trên trán nổi lên như những con giun đất. Nỗi đau này không chỉ là cắt da cắt thịt, mà là sự phản bội của huyết thống đang nghiền nát linh hồn hắn.
Hắn nhìn thấy cha mình đứng đó, không hề quay đi, mà còn nhìn chằm chằm vào vết mổ để chờ đợi ánh sáng của Hỗn Độn Cốt. Hắn nhìn thấy người anh trai cùng cha khác mẹ đang liếm môi vì thèm khát sức mạnh của hắn.
"Thấy rõ chưa?" Một giọng nói uy nghiêm, lạnh lẽo như vạn vạn năm băng phong vang lên trong đầu hắn. "Đây chính là cái gọi là tình thân của phàm nhân. Đây chính là cái gọi là đạo lý của thế gian."
Ký ức kiếp trước bắt đầu rung chuyển mạnh mẽ. Những hình ảnh về một đại điện nguy nga bị sụp đổ, về những người đồng đội ngã xuống trong máu, và gương mặt của Trần Vô Đạo — kẻ đã từng dùng những lời lẽ "chính nghĩa" tương tự để đâm một kiếm vào tim hắn — hiện lên rõ mồng một.
"Lấy ra!" Diệp Hùng gầm lên.
Lão Độc sư dùng đôi tay khô héo thò vào trong vết cắt, chạm vào đốt sống thứ chín đang tỏa ra hào quang xám nhạt. Hắn dùng kìm thép, bắt đầu cưa đứt những sợi dây chằng bám vào thần cốt.
Rắc... rắc...
Mỗi tiếng xương gãy là một lần linh hồn Diệp Phục Thiên run rẩy. Khi đốt Hỗn Độn Cốt cuối cùng rời khỏi cơ thể, khí tức của hắn tụt dốc không phanh, sinh mệnh lực mỏng manh như ngọn đèn trước gió.
"Thành công rồi! Ha ha ha!" Diệp Hùng nâng niu khúc xương xám trong tay như báu vật, lập tức ấn nó vào vết mổ đã chuẩn bị sẵn trên lưng Diệp Kình.
Diệp Phục Thiên nằm trong vũng máu, hơi thở đứt quãng. Hắn cảm thấy mình như một cái vỏ rỗng. Gia tộc không chỉ lấy đi xương của hắn, mà còn lấy đi danh dự, tương lai và cả chút tình người cuối cùng hắn dành cho họ.
"Gia chủ, cái xác này xử lý thế nào?" Lão Độc sư lau máu trên tay, lạnh lùng hỏi.
Diệp Hùng liếc nhìn đứa con trai đang hấp hối, trong mắt không còn một chút tình phụ tử, chỉ còn lại sự lo sợ: Nếu chuyện này lộ ra, uy danh của lão sẽ mất sạch.
"Ném nó xuống Táng Ma Uyên. Nơi đó sát khí ngập trời, dù là cao thủ Hóa Thần cũng không thể sống sót. Hãy để nó tan biến vào hư không, coi như chưa từng tồn tại trên đời này."
Diệp Phục Thiên nghe thấy tất cả. Hắn không còn sức để khóc, cũng không còn sức để hận. Nhưng sâu trong thức hải, một đóa sen đen bắt đầu nở rộ giữa bóng tối.
Nhân quả sao? Nếu Tiên đạo là rút xương người thân, thì ta thà nhập Ma.
Hắn cảm thấy cơ thể mình bị nhấc lên thô bạo, bị mang đi qua những hành lang tối tăm, rồi cuối cùng là một cảm giác rơi tự do không trọng lượng. Gió gào thét bên tai, hơi lạnh của vực thẳm bủa vây.
Trước khi chìm vào bóng tối hoàn toàn, hắn nghe thấy tiếng nói của Ma Tổ kiếp trước trùng khớp với ý nghĩ của chính mình:
"Diệp gia... Trần Vô Đạo... Nợ máu của ta, các ngươi sẽ phải trả bằng cả thế gian này."
Uỳnh!
Cái xác mềm nhũn của hắn rơi xuống đáy vực, nơi chỉ có bóng tối và những linh hồn gào thét vĩnh hằng. Nhưng đây không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu của một cơn ác mộng dành cho tam giới.