MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Thiên Ma ĐếChương 4: Táng Ma Uyên, Tiếng Gọi Từ Vạn Cổ

Nghịch Thiên Ma Đế

Chương 4: Táng Ma Uyên, Tiếng Gọi Từ Vạn Cổ

992 từ · ~5 phút đọc

Gió rít gào qua những vách đá lởm chởm như tiếng khóc của hàng vạn vong hồn bị giam cầm. Táng Ma Uyên – cái tên nói lên tất cả. Đây là vết nứt của thế gian, là nơi mà khí tức tử vong nồng đậm đến mức hóa thành sương mù đen kịt, ăn mòn cả sinh linh lẫn thần thức.

Bịch!

Thân xác tan nát của Diệp Phục Thiên rơi xuống một đống xương trắng héo úa dưới đáy vực. Cú va chạm khiến những khúc xương khô vỡ vụn, và cũng làm tan đi chút sinh cơ cuối cùng của hắn. Đan điền đã vỡ, sống lưng trống rỗng, máu huyết cạn kiệt. Theo lẽ thường, hắn đã là một cái xác không hồn.

Thế nhưng, trong cái lạnh lẽo tận cùng ấy, ý thức của hắn lại tỉnh táo một cách lạ lùng. Hắn thấy mình đang đứng giữa một không gian vô định, bốn bề là bóng tối vĩnh hằng, chỉ có một đóa sen đen (Hắc Liên) đang lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng u trầm lôi cuốn.

"Ngươi... là ai?" Diệp Phục Thiên hỏi, giọng nói vang vọng trong hư vô.

"Ta là ngươi, mà ngươi cũng là ta." Một bóng hình từ trong bóng tối bước ra. Kẻ đó mặc trường bào đen thêu hình rồng máu, gương mặt mờ ảo nhưng đôi mắt lại sáng rực như hai vì sao chết. "Ta là kẻ từng khiến vạn tiên quỳ gối, là kẻ bị huynh đệ đâm sau lưng, là Cửu U Ma Tổ mà thiên hạ đều căm hận... Mặc Sát."

Diệp Phục Thiên nhìn bóng hình ấy, một cảm giác thân thuộc đến đau đớn trào dâng. Những mảnh vỡ ký ức về một trận chiến kinh thiên động địa, về sự phản bội của Trần Vô Đạo, về nỗi cô độc trên đỉnh cao vạn cổ... tất cả như những dòng nước lũ ùa về, khiến đầu óc hắn như muốn nổ tung.

"Hóa ra... kiếp trước ta là Ma Tổ sao?" Diệp Phục Thiên cười thảm. "Nhưng dù là Ma Tổ, giờ đây ta cũng chỉ là một kẻ phế nhân nằm chờ chết dưới đáy vực này."

"Chết?" Bóng đen kia nhếch môi, một nụ cười ngạo nghễ bễ nghễ thiên hạ. "Hỗn Độn Thể sinh ra từ hư vô, chết đi trong hủy diệt chính là cách duy nhất để nó chân chính thức tỉnh. Gia tộc ngu xuẩn kia lấy đi của ngươi một khúc xương, nhưng họ không biết rằng, họ đã giúp ngươi phá bỏ lớp xiềng xích của phàm thai."

Bóng đen bước tới, đặt tay lên trán Diệp Phục Thiên.

"Kiếp trước ta chỉ tu Ma đạo, tuy đạt đến cực hạn nhưng vẫn không thoát khỏi gông xiềng của Thiên Quy. Kiếp này, ngươi mang Hỗn Độn Thể, hãy dùng Ma Sát để phá hủy, dùng Tiên đạo để tái thiết. Hãy để cả tam giới này biết rằng, khi Ma Tổ quay lại, dù là Tiên hay Thần đều phải cúi đầu."

Ngay khoảnh khắc đó, một luồng ký ức khổng lồ truyền vào não bộ của Diệp Phục Thiên. Đó là "Hỗn Độn Tiên Ma Biến" – công pháp nghịch thiên mà hắn đã chuẩn bị cho cuộc luân hồi này.

Ở thực tại, đáy vực Táng Ma Uyên đột ngột biến đổi.

Hàng vạn dặm Ma sát khí đang lở lửng bỗng chốc cuộn trào, hóa thành những cơn lốc xoáy khổng lồ hướng về phía cái xác của Diệp Phục Thiên mà rót vào. Lớp da thịt đã thối rữa của hắn bắt đầu bị Ma khí ăn mòn, tiêu tán thành tro bụi, chỉ còn lại khung xương trắng hợt.

Thế nhưng, ngay tại vị trí đốt sống thứ chín bị lấy mất, một luồng ánh sáng xám xịt bắt đầu ngưng tụ. Không có xương người, Ma khí đặc quánh lại hóa thành "Ma Cốt". Cùng lúc đó, linh khí mỏng manh của trời đất bị hút vào, chuyển hóa thành "Tiên Linh mạch" bao quanh xương cốt.

Rắc... rắc...

Tiếng xương cốt tái tạo vang lên giòn giã trong không gian tĩnh mịch. Một lớp da thịt mới, trắng mịn như ngọc nhưng ẩn chứa sức mạnh bùng nổ, bắt đầu bao phủ lấy cơ thể hắn. Mái tóc đen của Diệp Phục Thiên dài ra, bay phất phơ giữa làn sương đen, một vài sợi tóc chuyển sang màu bạc trắng đầy vẻ yêu dị.

Hắn không còn là thiếu niên yếu ớt của Diệp gia nữa.

Đôi mắt Diệp Phục Thiên đột ngột mở ra. Con ngươi bên trái tỏa ra kim quang thuần khiết của Tiên đạo, con ngươi bên phải lại đen đặc như vực thẳm của Ma đạo. Hai luồng khí tức trái ngược nhau luân chuyển quanh người hắn, hình thành một thái cực đồ mờ ảo dưới chân.

"Diệp gia... Diệp Hùng... Diệp Kình..."

Hắn lẩm bẩm những cái tên đó, giọng nói không còn sự phẫn nộ, mà là một sự lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn đứng dậy giữa đống xương trắng, Ma sát khí xung quanh dường như cảm nhận được chủ nhân của chúng, đều đồng loạt dạt ra, nhường đường.

Hắn giơ bàn tay lên, một luồng hắc hỏa bùng cháy giữa lòng bàn tay.

"Hỗn Độn sơ khai, Tiên Ma đồng thể. Ta trở lại rồi."

Tiếng gào thét của vạn quỷ dưới đáy vực đột ngột im bặt. Chúng đang run sợ. Một sự tồn tại đáng sợ hơn cả quỷ dữ vừa thức tỉnh từ cõi chết. Ma Tổ của chúng, vương của chúng, đã mượn xác hoàn hồn.

Dưới đáy vực sâu không thấy ánh mặt trời, Diệp Phục Thiên bắt đầu những bước chân đầu tiên trên con đường nghịch thiên. Hắn không vội vã rời đi, bởi vì ở nơi tử địa này, hắn mới là chúa tể. Hắn cần dùng máu của những tà vật dưới này để tôi luyện nên cảnh giới đầu tiên: Hư Vô Thể Cảnh.