Dưới đáy Táng Ma Uyên, thời gian dường như không còn ý nghĩa. Không gian chỉ có một màu xám xịt của sương mù và màu đỏ sậm của những dòng suối máu rỉ ra từ vách đá.
Diệp Phục Thiên ngồi xếp bằng trên một mỏm đá nhô ra giữa vực thẳm. Xung quanh hắn, Ma sát khí đậm đặc đến mức hóa thành những sợi tơ đen kịt, liên tục chui vào lỗ chân lông, bị Hỗn Độn Thể nghiền nát rồi chuyển hóa thành năng lượng bản nguyên. Ở sâu trong đan điền vốn đã vỡ nát, giờ đây hiện diện một luồng khí xoáy hai màu đen trắng, chậm rãi quay vòng như một tinh vân sơ khai.
"Khụ..."
Phục Thiên khẽ ho một tiếng, một ngụm máu đen bị tống ra ngoài. Việc dung hợp hai loại lực lượng cực đoan nhất thế gian khiến cơ thể hắn như bị hàng ngàn nhát dao băm vằn. Nếu không phải có ý chí vạn cổ của Ma Tổ trấn giữ, e rằng hắn đã nổ tung mà chết ngay từ hơi thở đầu tiên.
"Cố chịu đựng." Giọng nói của Ma Tổ lại vang lên, lần này mang theo sự nghiêm khắc. "Tiên đạo cầu thanh tĩnh, Ma đạo cầu cuồng bạo. Hỗn Độn là kẻ đứng giữa, dùng Ma để phá vỡ xiềng xích, dùng Tiên để vá lại vết thương. Đột phá được cửa ải này, ngươi mới thực sự bước chân vào Hư Vô Thể Cảnh."
Diệp Phục Thiên cắn chặt răng đến bật máu. Hắn nhắm mắt lại, trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh người mẹ ở Tây viện. Bà chắc hẳn đang khóc cạn nước mắt bên cạnh chiếc giường trống không. Bà chắc hẳn đang bị Diệp Hùng và đám trưởng lão dùng những lời lẽ dối trá để che lấp tội ác.
"Mẹ... chờ con."
Nỗi đau tinh thần bùng phát thành động lực mãnh liệt. Hắn gầm lên một tiếng, luồng khí xoáy trong đan điền đột ngột co rút lại thành một điểm cực nhỏ, sau đó bùng nổ ra khắp tứ chi bách hài.
Uỳnh!
Một luồng sóng xung kích từ người Diệp Phục Thiên lan tỏa, thổi bay lớp sương mù dày đặc trong bán kính trăm trượng. Làn da của hắn rạng rỡ như ngọc, kinh mạch rộng hơn gấp mười lần trước đây, cứng cáp và dẻo dai như gân rồng.
Hắn đã thành công. Hư Vô Thể Cảnh - Sơ kỳ.
Đúng lúc này, từ sâu trong bóng tối của vực thẳm, một đôi mắt to như cái chậu sành, tỏa ra ánh sáng xanh lét ma quái đột ngột mở ra. Cảm nhận được sự dao động của linh khí và ma khí, một con U Minh Ma Lang – thủ vệ của Táng Ma Uyên, đang từ từ bò ra.
Nó cao hơn hai trượng, toàn thân không có lông mà chỉ có lớp vảy đen kịt, miệng nhỏ giọt dịch độc làm thối rữa cả đá tảng. Con quái vật này tương đương với tu sĩ Trúc Cơ cảnh đỉnh phong, là nỗi khiếp sợ của bất cứ kẻ nào vô tình rơi xuống đây.
Con Ma Lang gầm gừ, lấy đà rồi lao vút đi như một tia chớp đen, móng vuốt sắc lẹm xé rách không khí, nhắm thẳng vào cổ họng Diệp Phục Thiên mà ngoạm tới.
Diệp Phục Thiên vẫn đứng yên, đôi mắt Tiên - Ma của hắn khẽ chớp động. Trong nhãn giới của hắn lúc này, tốc độ của con Ma Lang dường như chậm lại một nửa. Hắn không lùi mà tiến, bàn tay phải nắm chặt, một luồng hắc khí cuồng bạo quấn quanh nắm đấm.
"Ma Sát Quyền!"
Hắn đấm ra một cú đơn giản nhất trong ký ức của Ma Tổ. Không có hoa mỹ, chỉ có sức mạnh thuần túy của sự hủy diệt.
Bùm!
Nắm đấm chạm trực diện vào cái đầu cứng như thép của con Ma Lang. Một tiếng rắc kinh người vang lên, sọ của con quái vật vỡ vụn ngay lập tức. Thân hình khổng lồ của nó bị hất văng ngược lại, đập mạnh vào vách đá, chết không kịp ngáp.
Diệp Phục Thiên nhìn bàn tay mình, hơi thở dồn dập. Đây là sức mạnh của tu luyện sao? Một kẻ từng là phế vật bị người ta rút xương, giờ đây có thể một tay đánh chết yêu thú tương đương Trúc Cơ.
Hắn tiến lại gần xác con Ma Lang, thọc tay vào lồng ngực nó và lấy ra một viên nội đan đen lánh. Nhưng ánh mắt hắn đột ngột bị thu hút bởi một thứ gì đó lấp lánh dưới đống xương trắng ngay cạnh chỗ con quái vật vừa nằm.
Hắn gạt lớp xương khô ra. Đó là một chiếc nhẫn đồng rỉ sét, trông rất bình thường, nhưng khi hắn chạm tay vào, một luồng xung động quen thuộc truyền đến tận linh hồn.
"Đây là... U Minh Giới?" Diệp Phục Thiên thốt lên.
Đây chính là nhẫn trữ vật của hắn ở kiếp trước. Khi hắn bị vây sát, chiếc nhẫn này đã bị đánh rơi vào kẽ hở không gian. Không ngờ thiên ý trêu ngươi, nó lại rơi đúng xuống Táng Ma Uyên này và chờ đợi chủ nhân của nó quay lại.
Hắn nhỏ một giọt máu lên chiếc nhẫn. Một không gian rộng lớn hiện ra trong đầu hắn, dù đại bộ phận bảo vật bên trong đã bị thời gian và không gian chi lực mài mòn, nhưng vẫn còn đó vài thứ mà hắn cần nhất lúc này: Một thanh kiếm gãy đen ngòm và vài bình đan dược cổ xưa.
Hắn cầm thanh kiếm gãy lên, cảm nhận được hơi lạnh thấu xương truyền vào lòng bàn tay.
"Trần Vô Đạo, gia tộc họ Diệp... Các ngươi cho rằng ta đã chết. Vậy thì cứ tiếp tục hưởng thụ sự bình yên ngắn ngủi đó đi."
Diệp Phục Thiên ngước nhìn lên phía trên, nơi chỉ có một vệt sáng mờ nhạt của miệng vực. Hắn không chọn cách leo lên ngay lập tức. Hắn biết, với tu vi hiện tại, quay về chỉ là nộp mạng. Hắn cần dùng những thứ trong chiếc nhẫn này để điên cuồng tu luyện dưới đáy vực này cho đến khi đủ sức khiến cả thiên hạ phải run sợ.
Gió ở Táng Ma Uyên vẫn thổi, nhưng giờ đây, nó không còn nghe như tiếng khóc, mà giống như tiếng reo hò đón chào một vị vua trở lại ngai vàng.