Trong khi Diệp Phục Thiên đang dùng máu thịt để dung hòa Tiên - Ma dưới đáy Táng Ma Uyên, thì tại Diệp gia, không khí lại tưng bừng như trẩy hội.
Trên đại điện rực rỡ ánh đèn lồng, Diệp Hùng ngồi ở vị trí cao nhất, gương mặt không giấu nổi vẻ hân hoan. Phía dưới, các vị trưởng lão liên tục nâng chén chúc tụng. Tiêu điểm của mọi sự chú ý chính là Diệp Kình. Lúc này, khí chất của y đã hoàn toàn thay đổi. Luồng kim quang của Kim Linh Thể giờ đây pha lẫn một tầng sương mù xám nhạt huyền ảo của Hỗn Độn Cốt, khiến y trông như một vị trích tiên hạ giới.
"Chúc mừng Gia chủ! Kình nhi vừa dung hợp thần cốt đã đột phá Trúc Cơ trung kỳ, lại được sứ giả của Thanh Vân Tông để mắt tới. Diệp gia ta sắp có một vị Chân truyền đệ tử rồi!"
Diệp Hùng cười ha hả, chén rượu trên tay sóng sánh: "Tất cả là nhờ tổ tiên phù hộ. Kình nhi, con phải nỗ lực, chớ để phụ lòng kỳ vọng của gia tộc."
Diệp Kình đứng dậy, chắp tay cung kính, nhưng trong mắt lại là sự ngạo mạn vô biên. Y cảm nhận được luồng sức mạnh vô tận chảy trong xương tủy. Mỗi khi vận công, y như thấy mình có thể nắm giữ cả càn khôn.
"Phụ thân yên tâm. Một chút 'vật ngoại thân' của kẻ phế vật kia, vào tay con mới phát huy được uy lực thực sự. Nghĩ lại, hắn chết ở Táng Ma Uyên cũng là đóng góp cuối cùng cho gia tộc rồi."
Ở một góc khuất của bữa tiệc, Diệp mẫu ngồi thẫn thờ, đôi mắt sưng mọng vì khóc. Bà không được phép lên tiếng, không được phép hỏi về đứa con trai đã "mất tích". Sự hiện diện của bà lúc này chỉ là một cái bóng vất vưởng trong sự huy hoàng của kẻ đã giết con mình.
...
Cùng lúc đó, dưới đáy vực sâu vạn trượng.
Diệp Phục Thiên đang trải qua một quá trình tôi luyện tàn khốc hơn gấp bội. Hắn không có rượu ngon, không có lời chúc tụng, chỉ có sự gặm nhấm của cô độc và những cơn đau xé lòng.
Chiếc nhẫn U Minh Giới rỉ sét đang tỏa ra luồng khí đen nhàn nhạt. Phục Thiên lấy ra một viên đan dược màu tím sậm — Cửu Chuyển Thối Thể Đan. Đây là đan dược cấp cao từ kiếp trước, dù đã bị thời gian làm mất đi phân nửa dược tính, nhưng đối với cơ thể Hư Vô Thể Cảnh hiện tại, nó vẫn là một liều thuốc cực mạnh.
Nuốt!
Viên đan vừa vào họng đã hóa thành một dòng nham thạch nóng bỏng, chảy tràn vào từng ngõ ngách của kinh mạch. Diệp Phục Thiên gầm lên một tiếng khàn đục, toàn thân run rẩy dữ dội.
Hỗn Độn Tiên Ma Biến vận chuyển đến cực hạn. Ma khí từ đáy vực bị hắn hút vào như cá gặp nước, điên cuồng va chạm với dược lực của đan dược. Lớp da mới tái tạo của hắn lại nứt ra, máu tươi tuôn rơi, nhưng ngay lập tức được Tiên khí thanh khiết chữa lành.
Cứ thế, phá hủy rồi tái tạo, tái tạo rồi lại phá hủy.
"Kiên trì lấy!" Tiếng nói của Ma Tổ trong thức hải vang lên như sấm sét, đánh thức lý trí đang mờ mịt của hắn. "Trần Vô Đạo đang ở Tiên giới hưởng thụ vạn dân bái lạy, kẻ cướp xương ngươi đang chuẩn bị bước vào danh môn. Ngươi có tư cách gì để gục ngã?"
"Ta... không... gục ngã!"
Diệp Phục Thiên gầm lên, đôi mắt Tiên - Ma bùng nổ hào quang. Một tiếng oanh trầm đục vang lên trong cơ thể.
Hư Vô Thể Cảnh - Trung kỳ!
Sức mạnh bùng nổ khiến những tảng đá xung quanh vỡ vụn thành bột cám. Phục Thiên đứng dậy, khí chất của hắn càng thêm trầm mặc và yêu dị. Hắn cầm lấy thanh kiếm gãy đen ngòm từ trong nhẫn trữ vật.
Thanh kiếm này tên là "Ma Niệm". Kiếp trước, nó là một món Ma binh danh chấn thiên hạ, nhưng giờ đây nó chỉ còn là một mảnh sắt vụn rỉ sét. Tuy nhiên, khi tay Phục Thiên chạm vào, thanh kiếm khẽ run lên, phát ra tiếng kêu oanh oanh như gặp lại cố nhân.
"Ngươi cũng hận sao?" Phục Thiên vuốt ve lưỡi kiếm sứt mẻ. "Đừng vội, ta sẽ dùng máu của kẻ phản bội để mài sắc lại ngươi."
Hắn bắt đầu vung kiếm. Không có kiếm chiêu hoa mỹ, chỉ là những cú chém, đâm, móc cơ bản nhất. Nhưng mỗi lần kiếm vung ra, Ma khí xung quanh lại bị hút sạch, tạo thành những đường rãnh sâu hoắm trên vách đá cứng ngạnh của Táng Ma Uyên.
Hắn biết, Táng Ma Uyên này không chỉ có yêu thú, mà còn ẩn chứa một bí mật lớn hơn. Tại sao nơi này lại có nhiều Ma sát khí đến vậy? Tại sao chiếc nhẫn của hắn lại rơi xuống đúng chỗ này?
Phục Thiên nhìn sâu vào vùng sương mù dày đặc nhất của đáy vực, nơi ngay cả nhãn giới của hắn cũng không nhìn thấu. Có một thứ gì đó đang gọi mời hắn, một thứ gì đó thuộc về "Ma đạo nguyên thủy".
"Trước khi rời khỏi đây, ta phải xuống sâu hơn nữa."
Hắn khoác lên mình bộ y phục đen rách rưới tìm được trong nhẫn, dắt thanh kiếm gãy vào thắt lưng, rồi lẳng lặng bước vào vùng cấm địa của vực thẳm. Bước chân hắn nhẹ tênh, nhưng mỗi nơi đi qua, sương mù đều tự động dạt ra như bái kiến quân vương.
Phía trên là đỉnh cao giả tạo, phía dưới là vực thẳm đang tích tụ lôi đình. Ngày Diệp Phục Thiên trở lại, trời đất chắc chắn sẽ đổi màu.