Sương mù dưới đáy Táng Ma Uyên không còn là màu xám đơn thuần nữa, mà chuyển sang một màu tím sậm u uất. Càng đi sâu vào vùng lõi, không khí càng trở nên đặc quánh, mang theo một loại mùi hương ngọt lịm đến kỳ lạ, khiến thần trí người ta dễ dàng sa vào mê lộ.
Diệp Phục Thiên cầm thanh kiếm gãy Ma Niệm, bước chân chậm rãi nhưng vững chãi. Đột ngột, không gian xung quanh hắn vặn xoắn lại. Những vách đá dựng đứng biến mất, thay vào đó là khung cảnh Tây viện quen thuộc của Diệp gia trong một chiều tuyết rơi.
"Phục Thiên... con về rồi đó sao?"
Một giọng nói nghẹn ngào vang lên. Diệp Phục Thiên khựng lại, đồng tử co rụt. Trước mặt hắn, bên hiên nhà đổ nát, mẹ hắn — Diệp mẫu — đang quỳ giữa sân tuyết. Người bà đầy vết roi, máu đỏ thấm đẫm lớp áo mỏng manh. Phía sau bà, Diệp Hùng đang cầm một thanh trường kiếm, gương mặt hung ác vặn vẹo.
"Thằng nghịch tử! Vì ngươi mà Diệp gia bị Tiên giới trách phạt, vì ngươi mà mẹ ngươi phải đền tội!" Diệp Hùng gầm lên, vung kiếm nhắm thẳng vào cổ Diệp mẫu.
"Không! Dừng tay!" Diệp Phục Thiên thét lên, theo bản năng lao về phía trước.
Thế nhưng, ngay khi hắn định vung kiếm, một luồng khí lạnh buốt từ Ma Niệm truyền vào lòng bàn tay, khiến hắn tỉnh táo lại trong tích tắc.
"Cảnh giác!" Tiếng của Ma Tổ vang vọng trong thức hải như tiếng chuông đại hồng chung. "Đây là Hủ Tâm Chướng. Nó dùng nỗi sợ và sự hối hận sâu nhất của ngươi để dệt nên ảo ảnh. Nếu ngươi ra tay, ngươi sẽ vĩnh viễn lạc lối trong tâm ma của chính mình."
Diệp Phục Thiên đứng khựng lại giữa sân tuyết giả tạo. Hắn nhìn mẹ mình đang khóc lóc thảm thiết, nhìn kẻ thù đang cười ngạo nghễ. Trái tim hắn thắt lại, đau đớn như bị hàng nghìn mũi kim đâm vào. Một bên mắt hắn bùng lên kim quang của sự cứu rỗi (Tiên đạo), một bên lại đen đặc sát khí của sự hủy diệt (Ma đạo).
Hắn hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại.
"Mẹ là chấp niệm của con, nhưng con đường con đi... không cho phép con bị chấp niệm trói buộc."
Hắn mở mắt ra, lần này đôi mắt không còn sự dao động. Hắn không nhìn về phía Diệp mẫu nữa, mà nhìn thẳng vào không trung hư vô.
"Kẻ thù của ta, ta sẽ tự tay giết. Người ta yêu thương, ta sẽ dùng thực lực để bảo vệ. Nhưng ngươi — một cái ảo ảnh rẻ tiền — không có tư cách thay thế họ!"
Diệp Phục Thiên cầm thanh kiếm gãy, không chém về phía Diệp Hùng, mà đâm thẳng vào lồng ngực của chính mình.
Choang!
Tiếng vỡ vụn của không gian vang lên. Khung cảnh Tây viện tan biến như khói mây. Diệp Phục Thiên bừng tỉnh, hắn vẫn đang đứng giữa vùng sương tím, thanh kiếm gãy đang đặt sát trước ngực, chỉ thiếu một phân nữa là đâm vào tim. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán hắn.
Nếu lúc nãy hắn chọn cứu mẹ trong ảo ảnh, hắn sẽ bị linh lực phản phệ mà chết. Nếu hắn chọn giết Diệp Hùng trong ảo cảnh, hắn sẽ rơi vào sát đạo vô hồn. Chỉ có việc "Tự sát để tỉnh ngộ" — dùng nỗi đau thể xác để phá vỡ xiềng xích tinh thần — mới là con đường của kẻ mang Hỗn Độn Thể.
"Khá khen cho tâm tính của ngươi." Ma Tổ cười nhạt, nhưng trong giọng nói có chút tán thưởng. "Kẻ tu Tiên sợ Ma, kẻ tu Ma sợ Tiên. Chỉ có kẻ dám đối diện với cái chết của chính mình mới có thể đứng trên cả hai."
Ngay khi ảo ảnh tan biến, vùng sương tím cũng dạt ra, để lộ một hang động tự nhiên bên dưới vách đá. Tại trung tâm hang động, một khối đá lớn đen kịt như mực đang tỏa ra những luồng Ma Sát chi lực nguyên thủy nhất. Trên mặt đá, có một bộ hài cốt tư thế ngồi thiền, dù đã qua vạn năm nhưng xương cốt vẫn lấp lánh như hắc ngọc.
Diệp Phục Thiên tiến lại gần. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mãnh liệt. Bộ hài cốt này không phải ai khác, chính là một phần Tàn cốt của Ma Tổ ở kiếp trước bị rơi rớt lại đây khi bị vây sát.
Dưới chân bộ hài cốt có khắc một dòng chữ bằng huyết lệ: "Nhất niệm hóa Tiên, nhất niệm thành Ma. Hỗn độn vô cực, vạn cổ duy ngã."
Diệp Phục Thiên quỳ xuống trước bộ hài cốt của chính mình ở kiếp trước. Đây là sự giao thoa giữa quá khứ và hiện tại. Hắn không cảm thấy sợ hãi, mà cảm thấy một sự gánh vác nặng nề.
"Tiền bối... không, là ta của ngày xưa." Phục Thiên trầm giọng. "Ta sẽ lấy lại những gì đã mất. Không phải vì danh hiệu Ma Tổ, mà vì sự công bằng mà thiên đạo đã nợ ta."
Hắn ngồi xếp bằng đối diện với bộ hài cốt hắc ngọc, bắt đầu vận chuyển Hỗn Độn Tiên Ma Biến. Những luồng khí tức từ bộ hài cốt bắt đầu chảy vào người hắn, không phải để thăng cấp tu vi, mà là để Gia cố Đạo tâm.
Lúc này, tại Diệp phủ cách đó vạn dặm, Diệp Kình đang trong quá trình bế quan đột nhiên cảm thấy ngực nhói đau, bộ Hỗn Độn Cốt trong người y run rẩy dữ dội như muốn thoát ly khỏi cơ thể để tìm về chủ nhân thực sự của nó.