MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Thiên Ma ĐếChương 8: Trấn Hồn Thạch, Ý Chí Của Kẻ Phản Bội

Nghịch Thiên Ma Đế

Chương 8: Trấn Hồn Thạch, Ý Chí Của Kẻ Phản Bội

1,073 từ · ~6 phút đọc

Trong hang động tối tăm, luồng ánh sáng hắc ngọc từ bộ hài cốt kiếp trước của Ma Tổ bắt đầu nhạt dần, toàn bộ tinh hoa và Đạo vận vạn năm đã bị Diệp Phục Thiên hấp thụ sạch sẽ. Lúc này, khí chất của hắn không còn là sự bạo liệt đơn thuần của Ma, cũng chẳng phải sự thoát tục của Tiên, mà là một loại trầm mặc như vực thẳm, sâu không thấy đáy.

Rắc!

Một tiếng động nhỏ vang lên, bộ hài cốt hắc ngọc sau khi mất đi linh tính đã hóa thành tro bụi, tan vào hư vô. Diệp Phục Thiên đứng dậy, mỗi cử động của hắn đều khiến không gian xung quanh rung động nhẹ.

Hư Vô Thể Cảnh - Hậu kỳ!

Chỉ trong một thời gian ngắn, hắn đã đạt đến đỉnh phong của đại cảnh giới đầu tiên. Nhưng ngay khi hắn định quay người rời khỏi hang động để tìm đường lên mặt đất, một luồng áp lực khủng khiếp từ trên đỉnh hang giáng xuống.

Uỳnh!

Diệp Phục Thiên khuỵu một chân xuống, mặt đất dưới chân nứt toác. Hắn ngước nhìn lên, chỉ thấy trên trần hang động, ẩn sau những lớp rêu phong và xích sắt rỉ sét, là một khối đá hình vuông tỏa ra kim quang rực rỡ. Trên mặt khối đá khắc một chữ "Trấn" (镇) đầy uy quyền và lạnh lẽo.

"Đây là... Trấn Hồn Thạch của Tiên giới?" Diệp Phục Thiên nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

"Hừ, Trần Vô Đạo quả nhiên là kẻ đa nghi." Tiếng nói của Ma Tổ trong thức hải đầy rẫy hận thù. "Năm đó hắn giết ta chưa đủ, còn để lại một đạo ý chí trấn áp tại đây, nhằm mục đích vĩnh viễn phong ấn tàn cốt này, ngăn không cho ta có cơ hội luân hồi. Khối đá này chứa đựng một phần quy tắc Tiên đạo của hắn."

Từ trong khối Trấn Hồn Thạch, một bóng người hư ảo dần dần hiện ra. Kẻ đó mặc hoàng bào rực rỡ, tay cầm lệnh bài, gương mặt mờ ảo nhưng ánh mắt thì nhìn chúng sinh như nhìn lũ kiến cỏ. Đó chính là ý chí của Cửu Thiên Thánh Đế - Trần Vô Đạo.

"Kẻ nào dám chạm vào cấm kỵ của trẫm?" Giọng nói của bóng hình hư ảo vang lên, không phải bằng âm thanh mà bằng thần thức, khiến linh hồn Diệp Phục Thiên rung chuyển dữ dội.

Bóng ma Trần Vô Đạo cúi xuống nhìn Diệp Phục Thiên, đôi mắt vàng kim của hắn chợt lóe lên sự nghi hoặc, rồi chuyển sang sát ý nồng đậm: "Hơi thở của Hỗn Độn? Còn có... Ma khí của kẻ đó? Không thể nào, hắn đã hồn phi phách tán!"

"Trần Vô Đạo, ngươi sợ sao?" Diệp Phục Thiên gượng đứng thẳng người, dù xương cốt kêu răng rắc dưới áp lực. Con mắt bên phải của hắn chuyển sang màu đen đặc, sát khí bùng nổ: "Ngươi sợ kẻ ngươi từng phản bội quay lại đòi nợ?"

"Chỉ là một tàn hồn mượn xác, chết cho trẫm!"

Bóng ma Trần Vô Đạo phất tay, luồng kim quang từ Trấn Hồn Thạch hóa thành một bàn tay khổng lồ, mang theo quy tắc của Tiên giới, muốn nghiền nát Diệp Phục Thiên thành thịt vụn. Đây là đòn đánh của quy tắc, tu sĩ thông thường dù là Kim Đan cảnh cũng không thể chống lại.

Thế nhưng, Diệp Phục Thiên không phải tu sĩ thông thường.

Hắn giơ thanh kiếm gãy Ma Niệm lên. Ma khí từ đan điền cuộn trào, đồng thời một luồng linh lực Tiên đạo thanh khiết cũng rót vào lưỡi kiếm. Hai luồng sức mạnh vốn xung khắc nay lại quấn quýt lấy nhau, hình thành một mũi khoan xoáy cực mạnh.

"Hỗn Độn Nhất Kiếm — Phá Quy Tắc!"

Phục Thiên đâm mạnh kiếm lên không trung.

Xoẹt!

Thanh kiếm gãy đen ngòm đâm xuyên qua bàn tay kim quang khổng lồ. Sự va chạm giữa sức mạnh Hỗn Độn và quy tắc Tiên giới tạo ra một vụ nổ kinh thiên động địa. Hang động rung chuyển, đá tảng rơi rụng khắp nơi.

Diệp Phục Thiên bị hất văng vào vách đá, máu tươi phun ra, nhưng hắn lại cười. Bởi vì hắn thấy trên khối Trấn Hồn Thạch kia đã xuất hiện một vết nứt. Ý chí của Trần Vô Đạo dù mạnh nhưng cũng chỉ là một đạo tàn dư từ vạn năm trước, còn hắn là Hỗn Độn Thể đang ở độ sung mãn nhất về ý chí.

"Ngươi... ngươi thật sự là hắn!" Bóng ma Trần Vô Đạo run rẩy, ánh sáng bắt đầu mờ nhạt. "Trẫm có thể giết ngươi một lần, thì cũng có thể diệt ngươi lần thứ hai! Diệp gia... dùng máu của hắn để hiến tế..."

Trước khi tan biến hoàn toàn, bóng ma kia để lại một lời nguyền rủa vang vọng. Khối Trấn Hồn Thạch vỡ tan thành từng mảnh, giải phóng một lượng lớn linh khí tinh thuần.

Diệp Phục Thiên ngồi bệt xuống đất, thở dốc. Hắn biết, khoảnh khắc hắn phá vỡ Trấn Hồn Thạch, Trần Vô Đạo ở Tiên giới xa xôi chắc chắn đã cảm nhận được. Thời gian của hắn không còn nhiều.

"Ngươi đã bộc lộ bản thân trước hắn." Ma Tổ trầm giọng. "Hắn sẽ dùng mọi cách để tiêu diệt ngươi khi ngươi còn chưa trưởng thành. Gia tộc họ Diệp sẽ là những con chó săn đầu tiên mà hắn phái tới."

"Đến thì tốt." Diệp Phục Thiên lau vết máu trên khóe môi, đôi mắt lạnh lùng nhìn về phía lối ra của hang động. "Ta cũng đang cần máu của họ để tế kiếm."

Hắn nhặt một mảnh vỡ của Trấn Hồn Thạch lên. Thứ này chứa đựng linh khí Tiên giới cực kỳ tinh khiết, là vật phẩm tuyệt hảo để hắn đột phá lên đại cảnh giới tiếp theo: Lưỡng Nghi Ấn.

Phục Thiên lẳng lặng bước ra khỏi hang động, hướng về phía vách đá dựng đứng của Táng Ma Uyên. Lần này, hắn không leo lên bằng tay không. Hắn vận chuyển lực lượng, mỗi bước chân dẫm vào vách đá đều để lại một dấu chân sâu hoắm, thân hình như một con chim ưng đen, lao vút lên tầng sương mù phía trên.

Thiên Vân Thành, Diệp gia... Cơn ác mộng của các ngươi đang đi lên từ địa ngục.