Phía trên miệng vực Táng Ma Uyên, tuyết đã ngừng rơi, nhưng cái lạnh vẫn bao trùm lấy Thiên Vân Thành. Một bóng người rách rưới, tóc dài bạc xen lẫn đen, lẳng lặng bò lên từ kẽ đá cheo leo. Đôi bàn tay của hắn thô ráp, đầy vết chai sần, nhưng mỗi lần bám vào vách đá đều khiến đá tảng nứt vụn.
Diệp Phục Thiên đứng trên đỉnh vực, hít một hơi thật sâu không khí của mặt đất. Không khí ở đây tuy loãng nhưng lại thiếu đi cái mùi vị tử vong nồng đậm dưới đáy sâu. Hắn nhìn về hướng Thiên Vân Thành cách đó mười dặm, nơi những ngọn tháp của Diệp gia vẫn sừng sững giữa trời.
"Ta... đã trở lại."
Hắn lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một chiếc mặt nạ đồng cũ nát che nửa khuôn mặt, khoác thêm một tấm áo choàng xám rộng thùng thình để che đi khí chất yêu dị của mình. Hiện tại, tu vi của hắn đã đạt đến Hư Vô Thể Cảnh - Hậu kỳ, tương đương với Trúc Cơ cảnh đỉnh phong của tu sĩ thông thường, nhưng thực lực chiến đấu thật sự thì đủ để nghiền nát bất kỳ kẻ đồng cấp nào.
Hắn tiến vào Thiên Vân Thành dưới danh nghĩa một tán tu tìm kiếm dược liệu. Thành phố vẫn náo nhiệt, nhưng đi đâu cũng nghe người ta bàn tán về một chuyện.
"Nghe nói ngày mai, sứ giả của Thanh Vân Tông sẽ đón Diệp Kình đại thiếu gia về tông môn làm chân truyền đệ tử đấy!" "Chậc, Diệp gia đúng là có phúc. Diệp Kình mang Hỗn Độn Cốt, tương lai chắc chắn sẽ là một vị Tiên vương." "Còn Nhị thiếu gia Diệp Phục Thiên thì sao?" "Suỵt! Nhỏ tiếng thôi. Nghe nói hắn lâm bệnh nặng rồi qua đời nửa tháng trước, xác đã đem đi hỏa táng rồi. Đúng là mệnh mỏng, không hưởng được phúc của gia tộc."
Diệp Phục Thiên nép mình trong góc tối của tửu quán, đôi môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Hỏa táng sao? Mệnh mỏng sao? Diệp Hùng quả thực đã sắp xếp một cái kết "êm đẹp" cho hắn.
Hắn lẳng lặng tiến về phía Tây viện của Diệp gia. Trận pháp bảo vệ của Diệp gia đối với hắn lúc này chẳng khác gì hư không, hắn dễ dàng lẻn qua các lớp lính canh bằng bộ pháp kỳ quái của Ma Tổ.
Thế nhưng, khi nhìn thấy cảnh tượng trong Tây viện, sát khí trong lòng Diệp Phục Thiên suýt chút nữa là bùng nổ không kiểm soát được.
Ngôi nhà gỗ cũ kỹ của mẹ hắn giờ đây đã bị dỡ bỏ một nửa. Diệp mẫu đang quỳ dưới sân, đôi bàn tay gầy gò đang giặt một đống quần áo khổng lồ giữa làn nước đá lạnh buốt. Cạnh đó, một tên hạ nhân trẻ tuổi, vốn là đầy tớ thân tín của Diệp Kình, đang cầm một chiếc roi da, thỉnh thoảng lại quất xuống đất bên cạnh bà.
"Nhanh tay lên cái bà già này! Đống đồ này là của Đại thiếu gia chuẩn bị mang đi Thanh Vân Tông, nếu có một vết bẩn, mạng của bà cũng không đền nổi đâu!" Tên hạ nhân quát tháo.
Diệp mẫu run rẩy, giọng nói khàn đặc vì khóc quá nhiều: "Tiểu gia hỏa... làm ơn, cho tôi hỏi thăm một chút về Phục Thiên... Gia chủ nói nó đi trị bệnh xa, nhưng đã nửa tháng rồi không có tin tức..."
"Trị bệnh cái gì? Thằng phế vật đó chết rồi! Gia chủ ném xác nó xuống Táng Ma Uyên từ lâu rồi, chỉ có bà là ngu muội mới tin thôi!" Tên hạ nhân cười sằng sặc, vung roi quất mạnh vào vai Diệp mẫu.
Chát!
Vệt máu thấm qua lớp áo mỏng. Diệp mẫu đổ gục xuống chậu nước đá, đôi mắt chết lặng. Sự thật tàn khốc như một nhát dao đâm xuyên qua niềm hy vọng cuối cùng của bà.
"Chết... con tôi chết rồi?" Bà thì thào, nước mắt rơi vào chậu nước đóng băng.
Tên hạ nhân lại vung roi lên một lần nữa: "Đúng thế! Chết rồi! Giờ thì cút ra chỗ khác cho ta..."
Nhưng chiếc roi chưa kịp hạ xuống đã khựng lại giữa không trung. Một bàn tay gầy guộc nhưng cứng như kìm thép đã bóp chặt lấy cổ tay tên hạ nhân.
Diệp Phục Thiên xuất hiện như một bóng ma sau lưng hắn. Ánh mắt dưới lớp mặt nạ đồng tỏa ra luồng hàn khí khiến không gian xung quanh như đông đặc lại.
"Ngươi... ngươi là ai?" Tên hạ nhân run rẩy, cảm giác như mình đang đối diện với một con dã thú đến từ địa ngục.
"Kẻ mà ngươi nói đã chết... vừa về đây."
Giọng nói của Diệp Phục Thiên trầm thấp, mang theo lực lượng chấn động linh hồn. Hắn nhẹ nhàng bóp một cái.
Rắc!
Tiếng xương cổ tay vỡ vụn vang lên khô khốc. Tên hạ nhân chưa kịp thét lên, Diệp Phục Thiên đã tung một cước vào ngực hắn, đá bay hắn ra khỏi Tây viện, đập mạnh vào bức tường đá xa xa, ngất lịm ngay lập tức.
Diệp Phục Thiên quỳ xuống bên cạnh mẹ mình. Đôi bàn tay vốn chỉ biết giết chóc giờ đây run rẩy chạm vào bờ vai gầy gò của bà.
"Mẹ... Thiên nhi về rồi."
Diệp mẫu ngước nhìn bóng người cao lớn trước mặt. Dù khuôn mặt bị che khuất, dù khí chất đã hoàn toàn thay đổi, nhưng cái hơi ấm và tiếng gọi kia thì không thể nhầm lẫn. Bà ôm chầm lấy hắn, khóc nấc lên thành tiếng, bao nhiêu uất ức, đau đớn trong nửa tháng qua vỡ òa.
"Phục Thiên... thật sự là con sao? Họ nói con... họ nói..."
"Họ nói dối." Diệp Phục Thiên vỗ nhẹ lưng mẹ, đôi mắt Tiên - Ma nhìn về phía đại điện đang rộn rã tiếng cười của Diệp gia. "Mẹ, tối nay bà không cần giặt đồ nữa. Ngày mai, con sẽ đòi lại tất cả. Cả khúc xương kia, cả danh dự của mẹ, con sẽ bắt họ phải trả lại bằng máu."
Đêm nay, Diệp phủ vẫn tưng bừng ánh đèn, nhưng họ không biết rằng, một vị thần chết đang ngồi ngay trong Tây viện đổ nát, mài sắc thanh kiếm gãy để chờ đợi bình minh.