MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Thiên Ma ĐếChương 10: Đại Lễ Đẫm Máu, Nghịch Tử Quy Lai

Nghịch Thiên Ma Đế

Chương 10: Đại Lễ Đẫm Máu, Nghịch Tử Quy Lai

1,115 từ · ~6 phút đọc

Bình minh Thiên Vân Thành hôm nay rực rỡ hơn bao giờ hết. Tại quảng trường trung tâm của Diệp phủ, một khán đài cao bằng ngọc thạch đã được dựng lên. Khắp nơi treo đèn kết hoa, tiếng trống nhạc rộn rã vướng vít giữa những làn khói trầm hương quý giá.

Hôm nay là ngày Diệp Kình chính thức bái nhập Thanh Vân Tông.

Trên ghế chủ tọa, Diệp Hùng vận trường bào thêu kim tuyến, nụ cười không lúc nào dứt trên môi. Ngồi bên cạnh lão là một vị đạo cốt tiên phong, vận thanh y của Thanh Vân Tông – đó là Lục trưởng lão, một cao thủ Kim Đan cảnh sơ kỳ, người chịu trách nhiệm đón nhận "thiên tài" về tông môn.

"Kình nhi, lên đài!" Diệp Hùng dõng dạc hô lớn.

Diệp Kình, dưới sự ngưỡng mộ của hàng nghìn con mắt, bước lên lễ đài. Khí tức Hỗn Độn Cốt trong người y lan tỏa, tạo thành một tầng mây xám nhẹ bao quanh, trông đầy vẻ huyền diệu. Y quỳ một chân xuống trước mặt Lục trưởng lão: "Đệ tử Diệp Kình, bái kiến sư tôn!"

Lục trưởng lão vuốt râu cười mãn nguyện: "Tốt! Mang Hỗn Độn Cốt, tương lai của ngươi chính là ở đỉnh cao Tiên giới. Hôm nay ta ban cho ngươi Thanh Vân Kiếm, hy vọng ngươi..."

"Hắn không xứng."

Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo như băng giá từ cửu u truyền tới, cắt ngang lời của vị trưởng lão Kim Đan. Giọng nói không lớn, nhưng lại mang theo một loại ma lực xuyên thấu, khiến tiếng trống nhạc đang rộn rã bỗng chốc im bạt.

Cả quảng trường sững sờ. Vạn ánh mắt đổ dồn về phía cổng chính.

Ở đó, một thanh niên tóc dài bạc trắng xen lẫn đen, vận bào xám rách rưới, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ đồng cũ kỹ đang chậm rãi bước vào. Mỗi bước chân của hắn dẫm xuống, mặt đất bằng đá xanh của quảng trường lại nứt ra như mạng nhện.

"Kẻ nào dám cả gan đại náo lễ tế của Diệp gia?" Diệp Hùng đứng bật dậy, quát lớn.

Diệp Phục Thiên không trả lời, hắn lẳng lặng tháo chiếc mặt nạ đồng ra.

Xoảng!

Chiếc mặt nạ rơi xuống đất vỡ tan. Khi gương mặt ấy lộ ra dưới ánh nắng mặt trời, cả Diệp gia như rơi vào hầm băng. Diệp Hùng lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch như gặp ma. Diệp Kình đang quỳ trên đài cũng run bắn lên, khối xương trong lưng y đột ngột nóng lên như lửa đốt.

"Diệp... Diệp Phục Thiên?! Ngươi... ngươi chưa chết?" Diệp Hùng lắp bắp.

"Ta chưa chết, các người có vẻ thất vọng?" Diệp Phục Thiên nhếch môi, ánh mắt Tiên - Ma quét qua một lượt những kẻ từng tham gia vào buổi lễ rút xương hôm ấy. "Hôm nay ta về đây để đòi lại ba thứ: Thứ nhất, là danh dự cho mẹ ta. Thứ hai, là máu của những kẻ đã phản bội. Và thứ ba..."

Hắn đưa tay chỉ thẳng vào Diệp Kình: "... là khúc xương bẩn thỉu đang nằm trong lưng ngươi!"

"Láo xược!" Diệp Hùng gầm lên để che giấu sự sợ hãi. "Dù ngươi may mắn sống sót, nhưng chỉ là một phế vật kinh mạch đứt đoạn. Vệ binh! Bắt hắn lại cho ta!"

Hàng chục hộ vệ cầm trường thương lao tới. Diệp Phục Thiên không thèm nhìn lấy một lần. Hắn khẽ búng tay, một luồng Ma Sát khí đen kịt từ lòng bàn tay bùng nổ, hóa thành hàng chục sợi tơ đen xuyên thấu qua ngực toàn bộ vệ binh trong chớp mắt.

Phập! Phập! Phập!

Xác người ngã xuống như ngả rạ. Máu tươi nhuộm đỏ thảm đỏ của buổi lễ.

Lục trưởng lão của Thanh Vân Tông nheo mắt lại, sát khí lộ ra: "Hóa ra là kẻ tu ma? Diệp gia chủ, đây là Nhị nhi của ngươi sao? Một tên ma đầu như vậy không thể để sống!"

Lục trưởng lão phất tay, một đạo kiếm khí màu xanh xé gió lao về phía Phục Thiên. Với một cao thủ Kim Đan, một chiêu này đủ để giết chết bất kỳ tu sĩ Trúc Cơ nào.

"Tiên đạo mà ngươi tôn thờ, chỉ là thứ rác rưởi."

Diệp Phục Thiên rút thanh kiếm gãy Ma Niệm từ thắt lưng ra. Một luồng Hỗn Độn lực lượng dung hợp giữa Tiên và Ma bùng phát. Hắn vung kiếm, một đường kiếm màu xám tro chém đôi đạo kiếm khí màu xanh kia một cách dễ dàng, sau đó dư chấn của nó còn đánh sập cả một góc khán đài.

"Cái gì?!" Lục trưởng lão kinh hãi đứng dậy.

Phục Thiên không dừng lại, thân hình hắn biến mất tại chỗ, hóa thành một bóng ma xuất hiện ngay trước mặt Diệp Kình.

"Ngươi thích Hỗn Độn Cốt sao? Để ta trả nó về đúng vị trí."

Diệp Phục Thiên đưa bàn tay ra, năm ngón tay co lại như móng vuốt, Ma khí cuộn trào bao phủ lấy lưng của Diệp Kình.

"Không! Phụ thân cứu con!" Diệp Kình thét lên tuyệt vọng, nhưng áp lực từ Hỗn Độn Thể chân chính khiến y không thể nhúc nhích.

Rắc... rắc...

"Aaaaaaaaa!"

Tiếng gào thét của Diệp Kình còn thê thảm hơn cả tiếng Phục Thiên ngày đó. Trước sự chứng kiến của hàng ngàn người, Diệp Phục Thiên dùng sức mạnh thô bạo, trực tiếp từ trong cơ thể Diệp Kình rút ra khúc xương tỏa ánh sáng xám kia.

Máu tươi bắn tung tóe lên mặt Diệp Hùng. Diệp Kình ngã xuống, co giật rồi trở thành một khối thịt vụn, tu vi hoàn toàn bị phế bỏ.

Diệp Phục Thiên cầm khúc xương đẫm máu trong tay, đôi mắt hắn không có lấy một chút thương hại. Hắn nhìn Diệp Hùng đang run rẩy, rồi nhìn về phía Lục trưởng lão đang chuẩn bị ra tay liều chết.

"Diệp gia, nợ máu đã trả được một nửa." Phục Thiên lẩm bẩm. Hắn không giết Diệp Hùng ngay lập tức, vì hắn muốn lão phải sống để chứng kiến cảnh Diệp gia sụp đổ hoàn toàn.

Hắn quay người, nhìn về phía Tây viện, nơi mẹ hắn đang đứng nhìn từ xa với đôi mắt lệ nhòa.

"Mẹ, chúng ta đi thôi. Nơi này không còn là nhà nữa."

Hắn bước đi giữa đống xác chết, tay cầm Ma kiếm, tay cầm Thần cốt. Lục trưởng lão dù căm giận nhưng nhìn vào đôi mắt Tiên - Ma của hắn, lão không dám bước lên nửa bước. Lão biết, ngày hôm nay, một con quái vật đáng sợ nhất vạn cổ đã chính thức trở lại nhân gian.