MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Thiên Ma ĐếChương 11: Thoát Xác Kim Thiền, Viễn Tẩu Tha Hương

Nghịch Thiên Ma Đế

Chương 11: Thoát Xác Kim Thiền, Viễn Tẩu Tha Hương

1,026 từ · ~6 phút đọc

Khói bụi trên quảng trường Diệp gia vẫn chưa tan, mùi máu nồng nặc quyện trong không khí lạnh lẽo tạo thành một bầu không khí tử vong rợn người. Diệp Phục Thiên đứng đó, tay cầm khúc xương đẫm máu vừa rút ra từ lưng Diệp Kình. Hắn không hề nhìn vào cái xác đang co giật của kẻ từng gọi mình là em trai, mà hướng ánh mắt về phía Lục trưởng lão của Thanh Vân Tông.

"Kẻ sát nhân... ngươi không thể rời khỏi Thiên Vân Thành!" Lục trưởng lão gầm lên, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm run rẩy. Lão là cao thủ Kim Đan, nhưng đứng trước thiếu niên mười sáu tuổi này, lão lại cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy, như thể đang đối diện với một vị thần ma vừa bò lên từ địa ngục.

"Ta đi hay ở, không đến lượt một con chó của Thanh Vân Tông quyết định."

Diệp Phục Thiên khẽ nhếch môi. Hắn không muốn nán lại lâu. Dù hắn có thể đánh bại ý chí của Kim Đan, nhưng nếu đại quân của Thanh Vân Tông kéo đến, với tu vi hiện tại, hắn khó lòng bảo vệ được mẹ mình.

Hắn vung tay, một luồng hắc khí cuộn trào nuốt chửng khúc Hỗn Độn Cốt vào trong nhẫn trữ vật. Thân hình hắn nhòa đi, hóa thành một bóng ma lướt qua quảng trường, hướng thẳng về phía Tây viện.

"Ngăn hắn lại! Mau ngăn hắn lại!" Diệp Hùng gào khóc bên cạnh đứa con trai đã tàn phế, giọng nói lạc đi vì oán hận.

Thế nhưng, đám gia nhân và hộ vệ sớm đã hồn xiêu phách lạc, ai nấy đều dạt ra như gặp ôn dịch. Diệp Phục Thiên bế thốc Diệp mẫu lên, chân đạp lên không trung, thi triển "Hư Không Bộ" — một loại thân pháp cấp cao trong ký ức Ma Tổ. Hắn không chạy ra cổng chính mà băng qua những mái nhà, lao thẳng về phía rừng rậm sau núi.

"Truy sát! Phát lệnh truy sát cấp cao nhất của Thanh Vân Tông!" Lục trưởng lão hét lên vào hư không, một đạo phù truyền tin rực sáng lao vút lên trời xanh.

...

Hai canh giờ sau, tại một hang động hẻo lánh sâu trong dãy núi Thiên Vân.

Diệp Phục Thiên nhẹ nhàng đặt mẹ xuống một phiến đá phẳng. Diệp mẫu vẫn còn bàng hoàng, đôi mắt bà nhìn con trai đầy vẻ xa lạ nhưng cũng tràn ngập tình thương. Bà thấy mái tóc hắn nửa bạc nửa đen, thấy đôi mắt hắn một bên vàng kim một bên u tối, lòng bà đau thắt lại.

"Thiên nhi... con... con rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì dưới vực thẳm đó?" Bà nghẹn ngào hỏi.

Diệp Phục Thiên thu hồi sát khí, quỳ xuống trước mặt bà, giọng nói trở lại vẻ trầm tĩnh: "Mẹ, con đã chết một lần. Và kẻ trở về không còn là đứa con yếu ớt của ngày xưa nữa. Con đường con đi từ nay về sau sẽ đầy rẫy máu và lửa. Diệp gia chỉ là bắt đầu."

Hắn lấy ra một viên đan dược màu xanh biếc, đưa cho bà: "Đây là Thanh Tâm Đan, nó sẽ giúp mẹ ổn định tinh thần và kéo dài tuổi thọ. Mẹ nghe con, Thiên Vân Thành không còn an toàn. Con sẽ đưa mẹ đến Lạc Hà Trấn ở biên thùy vương triều. Nơi đó có một người bạn cũ của... người thầy của con, ông ấy sẽ bảo vệ mẹ."

Người bạn cũ đó thực chất là một thuộc hạ trung thành của Ma Tổ kiếp trước, kẻ đã ẩn danh vạn năm để chờ đợi ngày chủ nhân quay lại.

"Vậy còn con?" Diệp mẫu lo lắng nắm lấy tay hắn.

"Con phải đi." Ánh mắt Diệp Phục Thiên nhìn về phía phương Bắc, nơi những đỉnh núi mây mù bao phủ. "Thanh Vân Tông chắc chắn sẽ không buông tha cho chúng ta. Con sẽ dùng bản thân mình làm mồi nhử, dẫn dụ họ đi hướng khác. Hơn nữa... con cần phải rèn lại thanh kiếm này."

Hắn chạm vào thanh kiếm gãy Ma Niệm bên hông. Hắn cảm nhận được sự khao khát của thanh kiếm. Nó cần máu, và nó cần những vật liệu thần thánh để khôi phục hình dáng ban đầu.

Đêm đó, dưới ánh trăng mờ ảo, Diệp Phục Thiên dùng thần thức của Ma Tổ bố trí một trận pháp "Yểm Khí Trận" bao quanh mẹ mình, sau đó hắn để lại một nửa số linh thạch thu được từ Diệp gia.

Trước khi rời đi, hắn đột ngột quay đầu lại, nhìn vào bóng tối sâu thẳm của khu rừng.

"Ra đây đi, theo dõi ta lâu như vậy, không mệt sao?"

Từ sau một gốc cổ thụ, một bóng dáng thanh mảnh bước ra. Đó là Tần Nguyệt — vị Thánh nữ của Thiên Vân Thành, người từng có hôn ước với Diệp Phục Thiên nhưng lại đứng nhìn hắn bị rút xương mà không nói một lời.

Nàng nhìn hắn, gương mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ kinh hãi và phức tạp: "Phục Thiên... ngươi thực sự đã trở thành Ma sao?"

Diệp Phục Thiên không trả lời, ánh mắt hắn lạnh lẽo như nhìn một người dưng. Thanh kiếm gãy trên tay hắn khẽ run lên, tỏa ra một luồng kiếm ý khiến cỏ cây xung quanh đều bị cắt đứt.

"Hôn ước năm xưa, hôm nay ta chính thức hủy bỏ." Diệp Phục Thiên lạnh lùng nói. "Lần sau gặp lại, nếu ngươi đứng về phía Thanh Vân Tông, ta sẽ không nương tay."

Nói đoạn, hắn hóa thành một tia sáng màu xám, lao vút vào màn đêm, để lại Tần Nguyệt đứng thẫn thờ giữa rừng già, trong lòng dấy lên một nỗi hối hận muộn màng. Nàng biết, nàng đã đánh mất thứ quý giá nhất của đời mình, và thiên hạ này sắp sửa đại loạn.

Hành trình của Diệp Phục Thiên giờ đây mới thực sự bắt đầu. Mục tiêu đầu tiên: Bắc Hải Phế Tích — nơi chứa đựng Hỗn Độn Chi Kim để rèn kiếm.