Sau ba ngày đêm băng rừng vượt suối, Diệp Phục Thiên đã rời xa phạm vi ảnh hưởng của Thiên Vân Thành, tiến sát đến biên giới phía Bắc của Đại Hạ vương triều. Nơi đây địa thế hiểm trở, sương mù quanh năm bao phủ những hẻm núi đá vôi dốc đứng, vốn là địa bàn ưa thích của đám tán tu và vong mệnh đồ.
Diệp Phục Thiên dừng chân bên một dòng suối nhỏ. Hắn nhìn hình bóng mình phản chiếu dưới nước: mái tóc nửa bạc nửa đen quá mức nổi bật. Hắn khẽ nhắm mắt, vận chuyển Hỗn Độn Tiên Ma Biến.
"Càn khôn nghịch chuyển, âm dương quy nhất."
Một luồng linh lực Tiên đạo thanh khiết từ đan điền tuôn trào, bao phủ lấy toàn bộ cơ thể. Mái tóc hắn dần chuyển sang màu đen tuyền bình thường, khí tức Ma sát cuồng bạo bị ép sâu vào tận xương tủy, thay vào đó là một luồng linh áp nhẹ nhàng của tu sĩ Tiên đạo cấp Trúc Cơ.
Đây chính là "Tiên Ma Đồng Hóa" — dùng bản chất Hỗn Độn để bao dung và chuyển đổi giữa hai thái cực. Chỉ cần hắn không dốc toàn lực chiến đấu, ngay cả cao thủ Kim Đan cũng khó lòng phát hiện ra bản chất Ma Tổ bên trong.
"Thanh Vân Tông... các ngươi đến nhanh hơn ta tưởng."
Diệp Phục Thiên đột ngột quay đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía rặng thông đỏ cách đó không xa.
Vút! Vút! Vút!
Bốn bóng người vận thanh y lướt gió mà đến, bao vây lấy hắn theo bốn hướng đông tây nam bắc. Kẻ dẫn đầu là một trung niên nam tử có chòm râu dê, ánh mắt sắc lẹm, tu vi đạt đến Trúc Cơ đỉnh phong, chỉ thiếu một bước là chạm tới Kim Đan. Ba kẻ còn lại cũng đều là Trúc Cơ trung kỳ.
"Tiểu súc sinh, ngươi tưởng thay hình đổi dạng là thoát được sao?" Nam tử râu dê cười lạnh, tay cầm một chiếc la bàn bằng đồng đang tỏa ra ánh sáng chỉ thẳng về phía Phục Thiên. "Dưới Truy Tông La Bàn của Thanh Vân Tông, hơi thở của Hỗn Độn Cốt dù có bị giấu kỹ đến đâu cũng hiện hình."
Diệp Phục Thiên nhìn chiếc la bàn, thầm hiểu rằng khúc xương trong nhẫn trữ vật của mình vẫn còn lưu lại khí tức của Diệp gia, thứ mà Thanh Vân Tông đã dùng làm vật dẫn.
"Bốn vị Trúc Cơ chỉ để bắt một 'phế vật' như ta, Thanh Vân Tông thật là coi trọng ta quá." Phục Thiên bình thản đáp, tay khẽ chạm vào chuôi kiếm Ma Niệm đang bị che phủ bởi một lớp vải rách.
"Giết ngươi? Không, trưởng lão dặn phải bắt sống, rút lại thần cốt rồi mới được bằm thây." Nam tử râu dê phất tay: "Kết trận! Thanh Vân Kiếm Trận!"
Ba tên đệ tử còn lại đồng loạt rút kiếm, linh lực màu xanh kết nối với nhau tạo thành một tấm lưới ánh sáng khổng lồ, áp chế không gian xung quanh Diệp Phục Thiên. Đây là trận pháp vây hãm danh tiếng của Thanh Vân Tông, chuyên dùng để tiêu hao linh lực đối phương.
Diệp Phục Thiên đứng giữa trận pháp, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong quỷ dị.
"Dùng Tiên trận để trấn áp Ma? Đáng tiếc, ta không chỉ là Ma."
Hắn đột ngột động thủ. Không dùng đến Ma sát khí đen kịt, hắn vận dụng linh lực Tiên đạo chính tông nhất. Thân hình hắn nhòa đi, tốc độ nhanh đến mức tạo ra tàn ảnh.
Xoẹt!
Thanh kiếm gãy Ma Niệm — giờ đang được bao bọc bởi một lớp kim quang thanh khiết — đâm xuyên qua yết hầu của một tên đệ tử phía Đông. Hắn chết mà mắt vẫn còn trợn tròn, không hiểu tại sao một "Ma đầu" lại có thể dùng Tiên kiếm thuần khiết đến thế.
"Cái gì? Ngươi không phải tu Ma?" Nam tử râu dê kinh hãi, nhưng kinh nghiệm chiến đấu khiến lão lập tức phản ứng, vung một thanh đại đao chém mạnh về phía Phục Thiên: "Thanh Vân Đao Pháp — Đoạn Thủy!"
Diệp Phục Thiên không tránh, hắn xoay người, tay trái kết ấn, một vòng xoáy trắng đen nhỏ xuất hiện giữa lòng bàn tay — Lưỡng Nghi Thủ.
Bùng!
Lòng bàn tay hắn trực tiếp đỡ lấy lưỡi đao sắc bén. Một tiếng nổ vang lên, thanh đại đao của nam tử râu dê bị chấn văng ra, hổ khẩu tay lão nứt toác, máu chảy ròng ròng.
"Ngươi... lực lượng của ngươi..."
"Quá yếu."
Diệp Phục Thiên lạnh lùng thốt lên hai chữ. Lúc này, hắn không còn giấu giếm nữa. Con mắt bên phải của hắn chuyển sang màu đen đặc, một luồng Ma khí kinh thiên từ trong xương tủy bùng nổ, phá tan lớp ngụy trang Tiên đạo.
Hắn bước tới một bước, Ma Niệm trên tay phát ra tiếng rít gào hưng phấn.
Phập! Phập!
Hai tên đệ tử còn lại chưa kịp kêu cứu đã bị kiếm khí xé nát tâm tạng. Giờ đây chỉ còn lại nam tử râu dê đang run rẩy lùi lại phía sau.
"Tha mạng! Ta chỉ làm theo lệnh..."
"Khi các người rút xương của ta, có ai nghĩ đến việc tha mạng cho ta không?"
Diệp Phục Thiên giơ tay lên, Ma khí hóa thành một bàn tay khổng lồ bóp chặt lấy cổ lão già. Hắn không giết lão ngay, mà vận chuyển Sưu Hồn Thuật của Ma Tổ. Hắn cần biết Thanh Vân Tông đã phái bao nhiêu người, và quan trọng hơn, tin tức về Bắc Hải Phế Tích mà lão già này vừa lướt qua trong trí nhớ.
Sau vài nhịp thở, đầu của nam tử râu dê ngoẹo sang một bên, thất khiếu chảy máu mà chết. Diệp Phục Thiên thu hồi Ma khí, chiếc la bàn đồng trong tay lão già bị hắn bóp nát thành tro bụi.
"Thanh Vân Tông phái ra ba đội truy sát, dẫn đầu bởi một Kim Đan trưởng lão sao?" Phục Thiên lẩm bẩm. "Xem ra Bắc Hải chính là mồ chôn tốt nhất cho bọn chúng."
Hắn nhặt lấy túi trữ vật của bốn kẻ vừa chết, thiêu hủy thi thể rồi biến mất vào màn sương mù dày đặc. Hắn biết, trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Những kẻ này chỉ là tôm tép, vị Kim Đan trưởng lão kia mới là mục tiêu để hắn kiểm chứng sức mạnh của Hư Vô Thể Cảnh - Hậu kỳ.
Gió Bắc thổi mạnh, mang theo mùi vị mặn chát của biển cả từ phương xa. Diệp Phục Thiên tiến về phía Bắc Hải, nơi vinh quang kiếp trước của hắn bị vùi lấp, và cũng là nơi hắn sẽ đúc lại thanh kiếm định mệnh của mình.