MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Thiên Ma ĐếChương 13: Bắc Hải Phế Tích, Cố Nhân Như Mộng

Nghịch Thiên Ma Đế

Chương 13: Bắc Hải Phế Tích, Cố Nhân Như Mộng

1,147 từ · ~6 phút đọc

Vùng biên thùy phía Bắc của Đại Hạ vương triều không có lấy một ngọn cỏ xanh. Trước mắt Diệp Phục Thiên là một vùng bình nguyên cát xám mênh mông, tận cùng phía chân trời là mặt biển Bắc Hải đen kịt, sóng vỗ rì rào như tiếng gầm gừ của một con quái vật cổ đại.

Bắc Hải Phế Tích – nơi từng là chiến trường của cuộc đại chiến Tiên Ma vạn năm trước. Những tòa thành trì đổ nát, những thanh kiếm gãy khổng lồ cắm sâu vào lòng đất, và những khe nứt không gian chằng chịt đã biến nơi đây thành một "tử địa" đầy rẫy cơ duyên nhưng cũng vô vàn cạm bẫy.

Diệp Phục Thiên lúc này trong bộ dạng của một tán tu trung niên bình thường, gương mặt vàng vọt, khí tức chỉ ở mức Trúc Cơ sơ kỳ. Hắn dừng chân tại một trạm dừng chân tạm bợ bằng gỗ mục ngay rìa phế tích.

"Có ai muốn gia nhập đội săn linh thạch không? Còn thiếu một vị Trúc Cơ để hộ pháp cho đội hình đây!" Một giọng nói oanh vàng nhưng đầy vẻ mệt mỏi vang lên.

Diệp Phục Thiên liếc mắt nhìn sang. Đó là một nhóm tán tu gồm bốn người, trông khá chật vật. Kẻ vừa lên tiếng là một lão già râu tóc bạc phơ, tu vi Trúc Cơ trung kỳ. Nhưng ánh mắt của Phục Thiên lại dừng lại ở người con gái đứng nép sau lưng lão.

Nàng mặc một bộ đồ da thú sờn cũ, gương mặt lấm lem bụi đất nhưng đôi mắt lại sáng rực như những vì sao trên dải ngân hà. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy nàng, đồng tử của Diệp Phục Thiên khẽ co rút, con mắt bên phải (Ma nhãn) đột ngột run lên một nhịp.

"Kỳ lạ..." Tiếng nói của Ma Tổ trong thức hải vang lên, lần này không phải lạnh lùng mà mang theo một chút kinh ngạc. "Tiểu nữ hài này... linh hồn nàng ta có hơi thở của 'U Minh Ma Tướng' năm xưa."

U Minh Ma Tướng – một trong tứ đại hộ pháp trung thành nhất dưới trướng Ma Tổ kiếp trước, kẻ đã dùng thân mình chặn đứng vạn tiễn cho hắn tại chiến trường này vạn năm trước. Không ngờ, linh hồn của vị tướng ấy lại luân hồi vào một thiếu nữ yếu ớt giữa chốn phế tích hoang tàn này.

Diệp Phục Thiên hít một hơi thật sâu, nén lại sự dao động trong lòng. Hắn bước tới, giọng nói khàn khàn: "Ta, tán tu tên là Phục, Trúc Cơ sơ kỳ, có thể gia nhập không?"

Lão già kia nhìn Phục Thiên một lượt, thấy hắn khí tức ổn định, tuy tu vi hơi thấp nhưng vẻ mặt trầm mặc, không giống hạng gian xảo, liền gật đầu: "Được! Ta là Lão Tam, đây là Linh nhi cháu gái ta. Hai người kia là A Hỏa và Tiểu Mộc. Chúng ta vào rìa ngoài tìm kiếm 'Hỗn Độn Chi Kim' vụn, nếu tìm được sẽ chia cho ngươi một phần công bằng."

Diệp Phục Thiên lẳng lặng gật đầu, đi vào hàng ngũ.

Linh nhi, cô gái có linh hồn đặc biệt kia, tò mò nhìn Diệp Phục Thiên. Nàng cảm thấy người đàn ông mới đến này có một loại cảm giác rất kỳ lạ, dường như trên người hắn tỏa ra một hơi ấm vô hình mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ ai, ngay cả ông nội mình.

"Vị đại thúc này, người cũng đi tìm Hỗn Độn Chi Kim để đổi linh thạch sao?" Linh nhi khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo.

"Không, ta dùng nó để rèn kiếm." Phục Thiên đáp ngắn gọn.

"Rèn kiếm?" A Hỏa, một gã đàn ông vạm vỡ mang đại đao, cười khẩy: "Thứ đó cứng ngắc, ngay cả thợ rèn bậc nhất Thiên Vân Thành cũng không nấu chảy nổi, ngươi định rèn bằng niềm tin sao?"

Phục Thiên không tranh cãi, ánh mắt hắn nhìn sâu vào vùng lõi của phế tích, nơi một luồng ánh sáng màu tím đen đang thỉnh thoảng lóe lên giữa những đám mây bụi. Đó mới chính là mục tiêu của hắn — mảnh vỡ chủ chốt của Hỗn Độn Chi Kim nguyên thủy, thứ vốn thuộc về thanh kiếm Ma Niệm của hắn.

Nhóm người bắt đầu tiến vào phế tích. Càng đi sâu, không khí càng trở nên nhiễu loạn. Những cơn lốc xoáy mang theo mảnh vỡ binh khí rít gào bên tai. Diệp Phục Thiên âm thầm vận chuyển linh lực, tạo ra một vòng bảo vệ vô hình quanh Linh nhi. Hắn nhận ra cô bé này tu vi chưa đạt tới Luyện Khí cảnh, nhưng linh hồn lại cực kỳ mạnh mẽ, dường như đang chịu áp lực nặng nề từ một phong ấn nào đó bên trong cơ thể.

Đột ngột, Lão Tam dừng bước, gương mặt biến sắc: "Nấp mau! Có người của đại tông môn tới!"

Từ phía xa, một đoàn người mặc trường bào trắng tinh khôi, cưỡi trên những con Linh Hạc to lớn đang lướt qua bầu trời phế tích. Trên ngực áo họ là biểu tượng của Thanh Vân Tông.

Dẫn đầu là một lão giả vận bào xanh, khí thế như núi thái sơn đè nặng xuống mặt đất. Khi lão già đó lướt qua, thần thức của lão quét mạnh xuống phía dưới như muốn lục soát từng tấc đất.

"Là Lục trưởng lão của Thanh Vân Tông!" Lão Tam thì thầm trong sợ hãi. "Họ đang tìm kiếm một ma đầu tên Diệp Phục Thiên. Nghe nói kẻ đó đã giết chết đệ tử chân truyền của họ rồi chạy trốn tới đây."

Diệp Phục Thiên cúi thấp đầu, bàn tay hắn nắm chặt chuôi kiếm Ma Niệm dưới lớp vải rách. Sát khí trong lòng hắn sục sôi, nhưng hắn biết bây giờ chưa phải lúc. Hắn cần dùng phế tích này làm lợi thế để tiêu diệt sạch sẽ đám người này một lần và mãi mãi.

Lục trưởng lão không phát hiện ra điều gì bất thường giữa đám tán tu lấm lem, đoàn linh hạc tiếp tục bay về hướng trung tâm phế tích.

"Đi thôi." Diệp Phục Thiên trầm giọng nói. "Trung tâm phế tích sắp có dị biến, chúng ta phải đến đó trước khi họ phong tỏa toàn bộ."

Ánh mắt hắn nhìn về phía Linh nhi, trong lòng thầm nhủ: "Nếu nàng thật sự là hậu duệ hoặc chuyển thế của thuộc hạ ta, thì vạn năm trước ta nợ ngươi một mạng, kiếp này ta sẽ trả lại cho ngươi một thế gian rực rỡ."

Những bước chân của kẻ báo thù và linh hồn của cố nhân bắt đầu dẫm lên mảnh đất đầy rẫy nhân quả của Bắc Hải. Cơn bão lớn nhất sắp sửa bùng nổ.