Lời của A Hỏa chưa dứt, mặt đất dưới chân nhóm tán tu đột ngột rung chuyển dữ dội. Những vết nứt toác ra như mạng nhện, từ dưới lòng suối khô cạn, một luồng kim quang sắc lẹm bùng nổ, hất tung những tảng đá nghìn cân lên không trung.
Gào!
Một tiếng gầm đinh tai nhức óc vang lên. Từ trong lòng đất, một con quái vật khổng lồ dài hơn mười trượng trồi lên. Toàn thân nó bao phủ bởi những lớp vảy vàng óng ánh nhưng loang lổ vết rỉ sét của thời gian, cái đầu dẹt với đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí.
Kim Giáp Địa Long! Đây là loài yêu thú biến dị sinh trưởng từ việc nuốt chửng linh khí và kim loại quý trong phế tích, lớp vảy của nó cứng đến mức ngay cả linh khí cấp cao cũng khó lòng xuyên thủng.
"Chạy mau!" Lão Tam hét lên lạc giọng, mặt cắt không còn giọt máu.
Thế nhưng đã muộn. Con Địa Long quất mạnh chiếc đuôi dài như một cây roi thép khổng lồ. A Hỏa – gã đàn ông vạm vỡ vừa mới cười nhạo Phục Thiên – thậm chí còn chưa kịp nhấc đại đao lên đã bị lực lượng nghìn quân hất văng, ngực lún sâu, máu tươi phun ra giữa không trung rồi rơi xuống vực thẳm cạnh đó.
"A Hỏa!" Lão Tam gào lên tuyệt vọng.
Con quái thú không dừng lại, nó nhắm thẳng vào Linh nhi – người đang đứng chết trân vì sợ hãi. Cái miệng đỏ ngòm với những chiếc răng cưa sắc lẹm lao đến, mang theo mùi tanh nồng nặc của máu và kim loại mục nát.
"Linh nhi!" Lão Tam lao đến nhưng tốc độ của lão quá chậm so với con yêu thú cấp Trúc Cơ đỉnh phong này.
Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng xám lướt qua nhanh như điện xẹt.
Bùm!
Diệp Phục Thiên xuất hiện ngay trước mặt Linh nhi. Hắn không rút kiếm, mà chỉ đưa một bàn tay ra, trực tiếp đón đỡ lấy cái đầu khổng lồ của con Địa Long.
Một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt Lão Tam: Một thiếu niên gầy gò, bằng một cánh tay duy nhất, đã chặn đứng đà lao của con quái vật nặng hàng chục tấn. Mặt đất dưới chân Phục Thiên sụp xuống nửa thước, nhưng cơ thể hắn vẫn vững như bàn thạch.
"Cút!"
Diệp Phục Thiên lạnh lùng thốt ra một chữ. Một luồng lực lượng Hỗn Độn từ trong xương tủy bùng nổ, truyền dọc theo cánh tay.
Rắc rắc!
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên từ phía con Địa Long. Nó rú lên đau đớn, thân hình đồ sộ bị hất văng ngược lại hơn mười trượng, va rầm vào vách đá phía sau.
Lão Tam sững sờ, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào tấm lưng của "vị tán tu" bình thường này. Khí tức của Phục Thiên lúc này không còn là Trúc Cơ sơ kỳ, mà là một luồng uy áp mênh mông, lạnh lẽo, mang theo ý chí của kẻ đứng đầu vạn vật.
"Đại... đại nhân..." Lão Tam run rẩy định quỳ xuống.
Diệp Phục Thiên không quay đầu lại, hắn vẫn nhìn chằm chằm vào con Địa Long đang điên cuồng gầm thét chuẩn bị cho đòn tấn công liều mạng bằng Kim Sát Nội Đan. Hắn biết, nếu để nó phun ra nội đan, cả vùng này sẽ bị san phẳng.
Hắn khẽ chạm vào tay Linh nhi. Ngay giây phút đó, một sự cộng hưởng kỳ lạ xảy ra. Trong thức hải của Diệp Phục Thiên, bóng hình của U Minh Ma Tướng kiếp trước đột ngột quỳ xuống bái lạy. Linh hồn của Linh nhi khẽ rung động, một đạo phong ấn cổ xưa ẩn sâu trong chân linh của nàng bắt đầu nứt ra một khe nhỏ.
"Mượn ngươi một chút lực lượng." Phục Thiên thì thầm.
Hắn rút thanh kiếm gãy Ma Niệm ra. Lần này, thanh kiếm không còn phát ra ánh sáng Tiên đạo giả tạo, mà bùng lên một ngọn lửa đen kịt, lạnh thấu xương.
"Cửu U Nhất Kiếm — Trảm Thần!"
Hắn phất kiếm. Một đường chỉ đen mỏng manh vạch ngang không gian.
Không có tiếng nổ lớn, không có khói bụi mịt mù. Con Kim Giáp Địa Long đang lao tới bỗng khựng lại. Một đường cắt tơ mỏng hiện lên giữa đầu nó, sau đó lan dài xuống tận đuôi.
Xoẹt!
Con quái vật bị chẻ đôi một cách hoàn mỹ. Máu và nội tạng chưa kịp rơi xuống đã bị Ma khí ăn mòn thành hư vô. Một viên nội đan vàng rực bay ra, bị Phục Thiên thu gọn vào lòng bàn tay.
Không gian trở lại tĩnh lặng một cách đáng sợ.
Diệp Phục Thiên thu kiếm, khí tức lại trở về vẻ bình phàm của một tán tu, nhưng cái cảm giác áp bách mà hắn để lại vẫn khiến Lão Tam không dám thở mạnh. Hắn quay lại nhìn Linh nhi, thấy cô bé đang nhìn mình bằng ánh mắt vừa sợ hãi, vừa sùng bái, lại có chút gì đó... quyến luyến từ sâu trong linh hồn.
"Linh nhi, muội không sao chứ?" Phục Thiên nhẹ nhàng hỏi, giọng nói lại mang theo chút hơi ấm.
"Muội... muội không sao. Cảm ơn đại huynh." Linh nhi lí nhí, đôi má hơi ửng hồng. Nàng cảm thấy trong người mình vừa có một luồng khí tức rất lạ lẫm vừa mới thức tỉnh, khiến nàng không còn cảm thấy sợ hãi cái lạnh của phế tích nữa.
Lão Tam lúc này mới dám tiến lại gần, giọng run run: "Đại nhân giấu kỹ quá... Lão già này có mắt không tròng. Ngài không phải là tán tu bình thường, đúng không?"
"Chuyện của ta, biết ít sẽ sống lâu." Phục Thiên lạnh nhạt đáp, sau đó tung viên nội đan Địa Long cho Lão Tam. "Cầm lấy cái này, đưa Linh nhi rời khỏi đây ngay lập tức. Vùng lõi sắp có đại biến, Thanh Vân Tông và các thế lực lớn sẽ đến đây trong vòng một canh giờ nữa."
"Nhưng còn ngài?" Lão Tam nhận lấy viên nội đan quý giá mà tay run bần bật.
"Ta đi lấy lại thứ thuộc về mình."
Diệp Phục Thiên nhìn về phía tâm điểm của phế tích, nơi một cột ánh sáng màu xám tro đang từ từ đâm xuyên qua mây mù. Hắn cảm nhận được miếng mảnh vỡ của Hỗn Độn Chi Kim đang reo hò.
Và hắn cũng cảm nhận được, hơi thở của Lục trưởng lão Thanh Vân Tông đang tiến lại rất gần.
"Đi đi!" Phục Thiên phất tay, một luồng gió nhẹ đẩy hai ông cháu về phía lối ra.
Hắn đứng một mình giữa đống xác yêu thú, mái tóc bạc đen bay phất phơ trong gió độc. Đây không còn là cuộc đi săn bảo vật của đám tán tu nữa. Đây là chiến trường của hắn.