MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Thiên Ma ĐếChương 15: Hỗn Độn Kim Hiện, Một Kiếm Trảm Kim Đan

Nghịch Thiên Ma Đế

Chương 15: Hỗn Độn Kim Hiện, Một Kiếm Trảm Kim Đan

1,133 từ · ~6 phút đọc

Tâm điểm của Bắc Hải Phế Tích là một hố sụt khổng lồ, nơi không gian bị xé rách thành những vệt đen dài. Giữa hố sụt, một khối kim loại thô kệch, to bằng nắm tay, tỏa ra hào quang màu xám tro u uất đang lơ lửng. Đó chính là Hỗn Độn Chi Kim — thứ vật chất nguyên thủy hình thành từ thuở khai thiên lập địa.

"Ha ha ha! Hỗn Độn Chi Kim! Cuối cùng cũng tìm thấy rồi!"

Tiếng cười đắc ý vang lên từ phía trên. Lục trưởng lão của Thanh Vân Tông đáp xuống từ lưng Linh Hạc, ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm vào khối kim loại. Lão không hề nhận ra sự hiện diện của Diệp Phục Thiên đang đứng trong bóng tối của một tòa tháp đổ nát gần đó.

Lục trưởng lão đưa tay ra, linh lực Kim Đan cuộn trào thành một bàn tay khổng lồ nhằm chộp lấy khối kim loại. Thế nhưng, ngay khi chạm vào hào quang xám tro, bàn tay linh lực của lão liền bị ăn mòn, tan biến như tuyết gặp lửa.

"Cái gì? Ngay cả linh lực Kim Đan cũng không thể chạm vào?" Lão kinh hãi lùi lại.

"Thứ đó không dành cho hạng phàm phu tục tử như ngươi."

Một giọng nói lạnh lùng vang lên khiến Lục trưởng lão giật mình quay phắt lại. Từ trong bóng tối, Diệp Phục Thiên chậm rãi bước ra. Hắn đã cởi bỏ lớp ngụy trang tán tu, mái tóc bạc đen bay loạn trong gió sát, đôi mắt Tiên - Ma lấp lánh sự khinh miệt.

"Diệp Phục Thiên! Ngươi quả nhiên ở đây!" Lục trưởng lão nghiến răng, sát ý bùng nổ. "Giết đệ tử của ta, cướp đi thần cốt, hôm nay ta sẽ dùng hồn phách ngươi để tế Thanh Vân Kiếm!"

Lục trưởng lão không hề khinh địch. Lão biết kẻ trước mắt đã giết chết bốn vị Trúc Cơ. Lão vung tay, một thanh kiếm dài màu xanh biếc mang theo uy áp của Kim Đan cảnh xuất hiện — Thanh Vân Chân Kiếm.

"Thiên Địa Thanh Vân — Vạn Kiếm Quy Tông!"

Lục trưởng lão kết ấn, hàng nghìn đạo kiếm quang màu xanh bao phủ cả bầu trời, mỗi đạo kiếm quang đều mang theo sức mạnh đủ để chẻ đôi núi đá. Đây là thực lực chân chính của Kim Đan kỳ — kẻ đã bắt đầu hiểu được một phần quy tắc của thiên địa.

Diệp Phục Thiên nhìn bầu trời đầy kiếm quang, hắn khẽ thở dài. Hắn giơ thanh kiếm gãy Ma Niệm lên ngang ngực. Khúc Hỗn Độn Cốt trong nhẫn trữ vật của hắn dường như cảm ứng được chủ nhân, đột ngột cộng hưởng, truyền vào cơ thể hắn một luồng năng lượng nguyên thủy dồi dào.

"Hỗn Độn sơ khai, Tiên Ma đều là hư ảo."

Phục Thiên không dùng đến kiếm chiêu hoa mỹ của Tiên giới. Hắn vận chuyển Hỗn Độn Tiên Ma Biến, dùng Ma khí làm lõi, Tiên lực làm vỏ, tạo thành một luồng kiếm ý màu xám tro bao quanh lưỡi kiếm gãy.

Uỳnh!

Vạn đạo kiếm quang xanh biếc lao xuống như mưa sa. Diệp Phục Thiên chỉ đơn giản là vung kiếm một vòng tròn.

Một màn chắn màu xám xuất hiện, nuốt chửng tất cả kiếm quang của Lục trưởng lão. Không có tiếng nổ, chỉ có sự tan biến lặng lẽ. Mọi đòn tấn công của Tiên đạo chính tông khi chạm vào Hỗn Độn lực lượng đều bị trả về trạng thái nguyên thủy nhất.

"Không thể nào! Ngươi mới chỉ là Trúc Cơ!" Lục trưởng lão gào lên kinh hãi. Lão điên cuồng đốt cháy tinh huyết, muốn thi triển cấm thuật.

"Trúc Cơ giết Kim Đan... chuyện này vạn năm trước ta đã làm đến chán rồi."

Diệp Phục Thiên lướt đi. Thân pháp của hắn vượt qua giới hạn của không gian. Trong nháy mắt, hắn đã xuất hiện trước mặt Lục trưởng lão. Thanh kiếm gãy Ma Niệm đâm ra, không nhắm vào tim, mà nhắm thẳng vào vị trí đan điền — nơi chứa viên Kim Đan quý giá của lão.

Lục trưởng lão hoảng hốt đưa Thanh Vân Chân Kiếm lên đỡ.

Rắc!

Thanh kiếm cấp bậc Linh bảo của Thanh Vân Tông gãy vụn như đồ chơi trước lưỡi kiếm rỉ sét của Phục Thiên. Ma Niệm đâm xuyên qua cơ thể Lục trưởng lão, hút cạn toàn bộ sinh mệnh lực và linh lực của lão trong tích tắc.

"Ngươi... ngươi là..." Lục trưởng lão trố mắt nhìn vào con ngươi màu đen sâu thẳm của Phục Thiên, dường như lão đã nhận ra một thứ gì đó vô cùng kinh khủng từ trong ký ức viễn cổ. Nhưng lão không bao giờ có cơ hội nói ra nữa.

Bùm!

Viên Kim Đan trong người lão nổ tung, nhưng toàn bộ mảnh vỡ và linh khí lại bị Diệp Phục Thiên hút sạch vào lòng bàn tay, ngưng tụ thành một viên huyết đan nhỏ.

Lục trưởng lão — cao thủ lừng lẫy của một phương — cứ thế hóa thành tro bụi giữa gió cát Bắc Hải.

Diệp Phục Thiên không hề dừng lại để cảm thán. Hắn tiến về phía khối Hỗn Độn Chi Kim. Lần này, khi hắn đưa tay ra, khối kim loại không hề phản kháng mà lại reo hò, tự động bay vào lòng bàn tay hắn, dung hợp vào thanh kiếm Ma Niệm.

Oanh!

Thanh kiếm gãy đột ngột rung chuyển, lớp rỉ sét bong tróc, để lộ ra lưỡi kiếm đen tuyền như mực, sắc lẹm đến mức nhìn vào thôi cũng thấy đau mắt. Nó đã khôi phục được ba phần uy lực của kiếp trước.

Cùng lúc đó, khí thế của Diệp Phục Thiên đột ngột thăng hoa. Việc giết chết một Kim Đan và hấp thụ tinh hoa đã giúp hắn phá vỡ rào cản cuối cùng.

Lưỡng Nghi Ấn Cảnh — Khởi!

Giữa không trung, một hình thái cực đen trắng khổng lồ hiện ra, bao phủ lấy cả Bắc Hải Phế Tích. Những kẻ tu sĩ đang săn bảo gần đó đều đồng loạt quỳ sụp xuống, cảm thấy một áp lực tâm linh khủng khiếp như có một vị đế vương vừa thức tỉnh.

Diệp Phục Thiên đứng giữa cột sáng đen trắng, cảm nhận sức mạnh mới tràn ngập trong huyết quản. Hắn nhìn về hướng Tiên giới, nơi Trần Vô Đạo đang ngự trị.

"Con cờ đầu tiên đã ngã xuống. Trần Vô Đạo, ngươi chuẩn bị xong chưa?"

Hắn thu kiếm, bóng dáng đơn độc biến mất vào sâu trong phế tích. Hắn biết, cái chết của Lục trưởng lão sẽ khiến Thanh Vân Tông điên cuồng, và cuộc chiến thực sự với những kẻ nắm giữ quy tắc thế giới mới chỉ chính thức bắt đầu.