Mùi máu tanh nồng nặc trong Lâm phủ dần bị át đi bởi mùi gỗ mục và bụi bặm khi Vân Triệt bước sâu vào mật thất ngầm. Nơi đây được canh phòng bởi ba tầng trận pháp sơ cấp, nhưng đối với một tu sĩ đã đạt đến Trúc Cơ tầng 3 như hắn, chúng mỏng manh như tờ giấy.
Rắc!
Vân Triệt hờ hững phất tay, một luồng chân nguyên màu tím sậm bạo phát, đánh nát thạch môn dày cả thước.
Bên trong mật thất không có vàng bạc châu báu như hắn tưởng. Giữa căn phòng trống trải, chỉ có một chiếc hộp đá cổ xưa đặt trên bệ thờ, xung quanh là những dải băng phong ấn đã mục nát.
Khi Vân Triệt tiến lại gần, lồng ngực hắn chợt nóng rực. Một hình xăm hình thanh kiếm gãy bao quanh bởi ngọn lửa đen — Tu La Ấn — vốn ẩn sâu trong da thịt hắn từ lúc sinh ra, nay bỗng nhiên hiện rõ, tỏa ra luồng u quang rợn người.
Cạch.
Hộp đá tự động mở ra. Bên trong là một miếng ngọc giản màu huyết dụ và một mảnh bản đồ rách nát.
Vân Triệt đặt tay lên ngọc giản, một luồng thông tin khổng lồ lập tức tràn vào thần thức. Hình ảnh về một chiến trường vạn cổ hiện ra: Những vị thần khổng lồ gục ngã, bầu trời sụp đổ, và một bóng người đứng trên đỉnh núi xác chết, tay cầm thanh kiếm đen tuyền chỉ thẳng lên trời cao.
"Vân gia... không phải là một gia tộc nhỏ của Thành Thiên Lam."
Vân Triệt lẩm bẩm, đôi mắt co rút lại. Theo ký ức từ ngọc giản, Vân gia vốn là hậu duệ của Tu La Chiến Tộc từ Thượng Giới, bị lưu đày xuống phàm trần để canh giữ một mảnh vỡ của Nghịch Mệnh Kiếm. Lâm gia diệt môn Vân gia không chỉ vì tham lam, mà vì bọn chúng đã nhận được mật lệnh từ Thanh Vân Tông — một trong những đại tông môn của Linh giới.
"Hóa ra, chúng ta chỉ là vật tế thần cho sự thăng tiến của các ngươi."
Sát ý trong lòng Vân Triệt một lần nữa bùng lên, lần này nó không còn là sự phẫn nộ nhất thời, mà là một sự lạnh lẽo thấu xương. Hắn hiểu rằng, Lâm gia chỉ là con cờ, kẻ thù thực sự của hắn đang ngồi trên những ngọn núi mây mù bao phủ kia, nhìn xuống chúng sinh như nhìn cỏ rác.
【 Đinh! Ký chủ đã chạm đến 'Nhân Quả Chi Nguyên'. 】 【 Nhiệm vụ chính tuyến mở khóa: Nghịch Sát Thanh Vân Tông! 】 【 Phần thưởng hiện tại: Kích hoạt Tu La Ấn giai đoạn 1 — Tăng 50% tốc độ hấp thụ linh khí. 】
Đúng lúc này, một luồng uy áp từ trên trời cao đột ngột giáng xuống, bao trùm lấy toàn bộ Lâm Phủ. Uy áp này mạnh hơn Lâm Thiên Hải gấp trăm lần, mang theo sự thanh cao nhưng lạnh lùng của thiên đạo.
"Kẻ nào dám cả gan đồ sát phàm thành, làm loạn thiên tự?"
Vân Triệt nheo mắt, thân hình thoắt cái đã biến mất khỏi mật thất, xuất hiện giữa sân Lâm Phủ.
Trên không trung, một chiếc phi thuyền lộng lẫy đang lơ lửng. Đứng đầu mũi thuyền là một nam tử trẻ tuổi, y phục thanh nhã, thắt lưng đeo ngọc bội, tay cầm quạt giấy, ánh mắt nhìn xuống đống xác chết dưới chân với sự chán ghét tột độ.
Đó là Triệu Vô Cực — thiên tài nội môn của Thanh Vân Tông, tu vi đã đạt tới Trúc Cơ tầng 7.
"Ngươi là Vân Triệt?" Triệu Vô Cực nhìn Vân Triệt, lông mày khẽ nhướn lên. "Một tên phế vật không linh căn, vậy mà có thể trong một đêm đạt tới Trúc Cơ tầng 3? Xem ra bí mật trên người ngươi còn lớn hơn cả mảnh bản đồ kia."
Vân Triệt không nói lời nào, hắn lẳng lặng rút thanh kiếm rỉ máu ra. Đối với hắn, kẻ thù nói nhiều đều là kẻ sắp chết.
"Hừ, sâu kiến thì mãi là sâu kiến. Cho dù có nhặt được cơ duyên nghịch thiên, trước mặt Thanh Vân Tông ta, ngươi vẫn chỉ là một con chó rách nát."
Triệu Vô Cực phất tay, thanh quạt giấy trong tay hóa thành một dải lụa ánh sáng xanh, mang theo sức mạnh kinh người chém xuống. "Thanh Phong Kiếm Khí!"
Oanh!
Mặt đất xung quanh Vân Triệt nổ tung, bụi mù mịt. Triệu Vô Cực mỉm cười khinh bỉ, nhưng nụ cười của gã nhanh chóng đông cứng lại.
Từ trong đám bụi, một luồng hắc khí đỏ sậm vọt ra với tốc độ kinh hoàng.
"Tu La Lĩnh Vực — Khai!"
Vân Triệt gầm khẽ. Trong bán kính mười trượng quanh hắn, không gian trở nên đặc quánh, máu của những cái xác xung quanh dường như bị một lực hút vô hình kéo về phía thanh kiếm của hắn.
【 Cảnh báo: Đối đầu địch nhân vượt 4 tiểu cảnh giới! 】 【 Kích hoạt bạo kích sát thương x2! 】
Vân Triệt đạp mạnh lên không trung (bước chân của Lâm Thần Bộ vừa tước đoạt được), thân hình hắn như một con đại bàng đen vồ mồi, nhắm thẳng vào phi thuyền.
"Cái gì?!" Triệu Vô Cực hốt hoảng, vội vàng kết ấn phòng thủ: "Thanh Vân Thuẫn!"
Rắc!
Lớp khiên ánh sáng xanh được coi là bất biến của gã vỡ vụn dưới lưỡi kiếm đen kịt của Vân Triệt. Một kiếm này không chỉ mang theo sức mạnh thể chất của Đồng Bì Thiết Cốt, mà còn chứa đựng sát ý vô biên của Tu La Ấn.
Phập!
Thanh kiếm xuyên qua vai của Triệu Vô Cực, đóng đinh gã vào mạn thuyền.
"Aaaa!" Triệu Vô Cực thét lên đau đớn. Gã không thể tin được mình lại bị một tên 'phế vật' hạ gục chỉ trong một chiêu.
Vân Triệt đứng trên mũi thuyền, bàn tay bóp chặt lấy cổ họng của thiên tài Thanh Vân Tông, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào linh hồn đối phương.
"Thanh Vân Tông rất mạnh sao?"
Vân Triệt lạnh lùng hỏi, rồi không đợi gã trả lời, hắn trực tiếp vặn gãy cổ Triệu Vô Cực.
【 Đinh! Giết địch vượt cấp Trúc Cơ tầng cao! 】 【 Kích hoạt x3 Hoàn trả! 】 【 Chúc mừng ký chủ nhận được: 100 năm tu vi Trúc Cơ tinh thuần! 】 【 Tước đoạt bí pháp: 'Thanh Vân Ngự Kiếm Thuật' (Địa cấp trung giai)! 】 【 Tước đoạt: Thần thức trung cấp! 】
Oanh!
Một luồng chân nguyên khổng lồ chưa từng có tràn vào. Trúc Cơ tầng 4... Trúc Cơ tầng 5... Đột phá! Trúc Cơ tầng 6!
Vân Triệt đứng trên chiếc phi thuyền sang trọng, dưới chân là xác của thiên tài tông môn, xung quanh là sự kinh hoàng của những tên đệ tử đi theo. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xôi, nơi tọa lạc của Thanh Vân Tông.
"Món nợ đầu tiên, ta đã thu."
Hắn vung tay, ngọn lửa từ Tu La Ấn thiêu rụi chiếc phi thuyền. Vân Triệt biến mất trong màn sương mù của núi rừng, bắt đầu hành trình săn lùng những "con mồi" cao cấp hơn.
Thế giới này sắp phải làm quen với một cái tên mới: Vân Tu La.