MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghịch Thiên Sát LộChương 7: TRUY SÁT LỆNH CỦA THANH VÂN, GẶP LẠI CỐ NHÂN TRONG HIỂM CẢNH

Nghịch Thiên Sát Lộ

Chương 7: TRUY SÁT LỆNH CỦA THANH VÂN, GẶP LẠI CỐ NHÂN TRONG HIỂM CẢNH

1,336 từ · ~7 phút đọc

Tin tức về việc Triệu Vô Cực — đệ tử thiên tài của Thanh Vân Tông — bị giết chết tại một phàm thành hẻo lánh như một cơn lốc quét qua toàn bộ cương vực phía Đông. Chỉ trong vòng nửa ngày, hàng ngàn bức "Thanh Vân Truy Sát Lệnh" đã được dán khắp các đại thành thị. Hình ảnh một thiếu niên hắc y với đôi mắt đỏ rực trở thành nỗi khiếp sợ, nhưng cũng là mục tiêu săn đuổi của vô số kẻ hám danh lợi.

Phần thưởng: Mười vạn linh thạch cấp thấp, một viên Trúc Cơ Đan cực phẩm.

Cái giá này đủ để khiến những tu sĩ Trúc Cơ kỳ vốn đang ẩn dật cũng phải đỏ mắt thèm thuồng.

...

Tại một thung lũng sương mù cách Thành Thiên Lam ba trăm dặm.

Vân Triệt đang ngồi xếp bằng bên một con suối nhỏ. Khí thế trên người hắn giờ đây đã hoàn toàn thu liễm, nếu nhìn bề ngoài, hắn chỉ giống như một thiếu niên thư sinh đi lạc. Nhưng nếu quan sát kỹ, nước suối khi chảy qua gần chỗ hắn ngồi đều bị một luồng lực lượng vô hình đẩy ra, không một giọt nào chạm được vào vạt áo.

Trúc Cơ tầng 6!

Đây là kết quả của việc giết chết Triệu Vô Cực. Tuy nhiên, Vân Triệt không hề chủ quan. Hắn biết Thanh Vân Tông chắc chắn sẽ phái ra những cường giả Kim Đan kỳ. Đối với hắn hiện tại, Kim Đan vẫn là một ngọn núi khổng lồ.

【 Đinh! Phát hiện sát ý đang tiến gần trong bán kính 2 dặm. 】 【 Số lượng: 12 người. Tu vi cao nhất: Trúc Cơ tầng 5. 】 【 Phát hiện hơi thở quen thuộc đang bị bắt giữ. 】

Vân Triệt mở choàng mắt, một tia tử quang xẹt qua đồng tử. "Hơi thở quen thuộc? Là nàng?"

Hình ảnh thiếu nữ y sư với nhành Thanh Linh Thảo hiện lên trong đầu hắn. Không một chút chần chừ, thân ảnh Vân Triệt nhòa đi, biến mất vào rừng rậm bằng "Lâm Thần Bộ" đầy quỷ mị.

...

Giữa một khoảng đất trống, một đoàn người đang bao vây một chiếc xe ngựa nát. Đứng đầu là một gã đàn ông chọc đầu, trên mặt có một vết sẹo dài từ mắt đến cằm, gã chính là Lâm Sát — nhị thúc của Lâm Thiên Hải, kẻ may mắn thoát chết đêm đó vì đang đi săn thú ngoài thành.

"Con ả kia, khai mau! Tên súc sinh Vân Triệt đó đang ở đâu?" Lâm Sát nắm lấy tóc của Tô Thanh Vũ, gầm lên điên cuồng. "Ngươi là kẻ cuối cùng gặp hắn ở núi Thiên Lam, đừng tưởng ta không biết!"

Tô Thanh Vũ gương mặt tái nhợt, khóe môi rỉ máu nhưng đôi mắt vẫn tràn đầy sự kiên định: "Ta đã nói rồi... ta không biết. Hắn chỉ là một khách qua đường..."

Chát!

Một cái tát nảy lửa khiến nàng ngã nhào xuống đất.

"Khách qua đường? Hắn vì ngươi mà giết cả đội tuần tra của ta, ngươi còn dám chối?" Lâm Sát cười gằn, rút ra một con dao găm lạnh buốt: "Nếu không nói, ta sẽ rạch nát khuôn mặt xinh đẹp này của ngươi, sau đó ném cho đám đệ tử này hưởng lạc!"

Đám thủ hạ xung quanh cười hô hố, ánh mắt dâm tà nhìn chằm chằm vào thân thể mảnh mai của Thanh Vũ. Nàng nhắm nghiền mắt, trong lòng tuyệt vọng. Nàng không sợ chết, nàng chỉ hối hận vì đã vô tình bị cuốn vào vòng xoáy của quỷ dữ này.

"Các ngươi... muốn tìm ta sao?"

một giọng nói bình thản đột ngột vang lên ngay giữa đám đông.

Lâm Sát giật mình quay phắt lại. Từ bao giờ, phía sau gã đã đứng một hắc y thiếu niên. Hắn đứng đó, tay chắp sau lưng, mưa rừng rơi lất phất trên vai, nhưng không một ai cảm nhận được hơi thở của hắn trước đó.

"Vân... Vân Triệt!" Lâm Sát vừa mừng vừa sợ. Mừng vì món tiền thưởng khổng lồ của Thanh Vân Tông đang ở trước mắt, sợ vì sát khí từ thiếu niên này quá mức kinh người.

"Buông nàng ra." Vân Triệt chỉ nói ba chữ, đơn giản nhưng mang theo uy nghiêm không thể chối từ.

"Hừ! Ngươi tưởng giết được Lâm Thiên Hải là có thể xưng hùng? Huynh trưởng ta chỉ là hạng tôm tép. Đám người chúng ta ở đây đều là tinh anh của Lâm gia tản mát bên ngoài!" Lâm Sát quát lớn: "Lên! Băm vằn hắn ra!"

Mười hai tên tu sĩ đồng loạt rút binh khí, kết thành một vòng vây hẹp.

Vân Triệt không thèm nhìn đám lâu la, hắn bước một bước về phía trước.

Bành!

Mặt đất dưới chân hắn sụp đổ. Một làn sóng xung kích màu đỏ đen bùng phát, trực tiếp chấn bay bốn tên Luyện Khí đỉnh phong gần nhất ra xa hàng chục mét, nội tạng nát bấy ngay tại chỗ.

【 Đinh! Giết 4 kẻ địch cấp thấp. Hoàn trả không đáng kể. 】

Vân Triệt biến mất.

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

Hắn không dùng kiếm, mà dùng chính đôi tay trần. Với thể chất Đồng Bì Thiết Cốt, tay hắn cứng hơn cả huyền thiết. Mỗi lần vung tay là một cái đầu vỡ nát hoặc một lồng ngực bị xuyên thủng.

Chỉ trong mười nhịp thở, mười một tên tu sĩ đã trở thành những cái xác không toàn thây.

Lâm Sát đứng đực ra đó, con dao găm trong tay run rẩy bần bật. Gã chưa bao giờ thấy ai giết người nhanh và lạnh lùng đến thế. Đây không phải là chiến đấu, đây là Thanh Trừng.

"Ngươi... ngươi đừng qua đây! Ta sẽ giết nó!" Lâm Sát kề dao vào cổ Tô Thanh Vũ, gào thét tuyệt vọng.

Vân Triệt dừng bước, đôi mắt đỏ rực nhìn sâu vào Lâm Sát: "Ngươi biết điều gì đáng sợ nhất không? Đó là khi ngươi muốn chết, nhưng ta chưa cho phép."

Vân Triệt khẽ búng tay. Một luồng kiếm khí li ti như sợi chỉ sượt qua.

"A!!!"

Cánh tay cầm dao của Lâm Sát đứt lìa khỏi bả vai, máu phun như suối. Trước khi gã kịp ngã xuống, Vân Triệt đã xuất hiện ngay trước mặt, bóp chặt lấy hàm dưới của gã, nhấc bổng lên không trung.

"Cái giá của việc chạm vào nàng... là linh hồn ngươi sẽ bị thiêu rụi trong Tu La Hỏa."

【 Đinh! Giết địch bằng cấp. Hoàn trả 20% tu vi. 】 【 Tước đoạt ký ức: Bản đồ mật đạo vào ngoại môn Thanh Vân Tông! 】

Vân Triệt bóp nát cổ Lâm Sát như bóp một quả hồng mềm. Hắn quay lại, nhìn Tô Thanh Vũ đang run rẩy dưới đất. Hắn cúi xuống, cởi chiếc áo choàng đen của mình, nhẹ nhàng khoác lên người nàng.

"Ta đã nói ngươi nên rời đi." giọng hắn dịu lại một chút, nhưng vẫn mang theo cái lạnh của kẻ đứng đầu vạn xác chết.

Tô Thanh Vũ ngước nhìn hắn, nước mắt trào ra: "Cảm ơn... cảm ơn ngươi. Nhưng vì sao... vì sao ngươi lại cứu ta?"

Vân Triệt im lặng một hồi, rồi nhìn lên bầu trời: "Vì hơi thở của ngươi có thể khiến ta nhớ mình vẫn là con người."

Hắn nhấc bổng nàng lên theo kiểu công chúa. "Thanh Vân Tông đã phát lệnh truy sát. Đi theo ta, hoặc là chết. Ngươi chọn cái nào?"

Tô Thanh Vũ đỏ mặt, vùi đầu vào lồng ngực vững chãi của hắn, lý nhí: "Theo ngươi."

Vân Triệt nhếch môi, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện. Hắn không chỉ có một y sư, mà hắn vừa có được một chiếc chìa khóa để tiến vào Thanh Vân Tông sớm hơn dự định.

"Thanh Vân Tông, các ngươi treo thưởng đầu ta? Vậy ta sẽ dùng đầu của tông chủ các ngươi để lĩnh thưởng!"

Vân Triệt ôm mỹ nhân, hóa thành một luồng hắc quang lao thẳng về phía rặng núi Thanh Vân mù sương.