Dưới chân dãy núi Thanh Vân hùng vĩ, mây mù quanh năm bao phủ, tạo nên một vẻ đẹp thoát tục của chốn tiên gia. Nhưng ít ai biết rằng, sâu trong lớp sương khói ấy lại là những quy tắc sinh tồn tàn khốc của giới tu chân.
Một đoàn người rách rưới đang lếch thếch bước đi trên con đường mòn dẫn lên đỉnh núi. Đó là những kẻ khốn cùng, những kẻ mang giấc mộng đổi đời thông qua việc trở thành đệ tử tạp dịch của Thanh Vân Tông.
Trong đám đông ấy, có một nam tử trẻ tuổi với làn da hơi ngăm đen, gương mặt phổ thông đến mức ném vào đám đông sẽ chẳng ai nhận ra. Đi bên cạnh hắn là một thiếu nữ mang mạng che mặt, dáng vẻ yếu ớt nhưng đôi mắt lại sáng trong.
Không ai có thể ngờ rằng, gã thanh niên có vẻ ngoài bần hàn kia chính là "Sát thần" Vân Triệt đang bị truy nã gắt gao.
"Vân... à không, Vân đại huynh, chúng ta thật sự sẽ vào đó sao?" Tô Thanh Vũ lý nhí hỏi, giọng nàng run rẩy dưới lớp mạng che.
Vân Triệt khẽ liếc mắt, ra hiệu cho nàng im lặng. Nhờ kỹ năng hóa trang của sát thủ và bí thuật 'Thanh Vân Ngự Kiếm Thuật' tước đoạt từ Triệu Vô Cực, hắn đã hoàn toàn mô phỏng được khí tức của một đệ tử Thanh Vân cấp thấp. Thậm chí, hệ thống còn giúp hắn ẩn giấu tu vi Trúc Cơ, khiến hắn trông như một kẻ chỉ mới chạm ngưỡng Luyện Khí tầng 1.
【 Đinh! Kích hoạt trạng thái 'Ẩn Linh'. Tu vi hiện thị: Luyện Khí tầng 1. 】 【 Gợi ý: Hãy tìm kiếm đệ tử ngoại môn có khí vận cao để đồ sát, đó là cách nhanh nhất để thăng cấp Kim Đan! 】
Vân Triệt nhếch môi. Mục tiêu của hắn rất rõ ràng: Ngoại môn Thanh Vân Tông chính là "kho tài nguyên" di động.
...
"Đứng lại! Tất cả xếp hàng!"
Một tiếng quát đầy uy quyền vang lên tại cổng ngoại môn. Một tên đệ tử mặc y phục xanh nhạt, ngực thêu hình đám mây, đang nghênh ngang nhìn đám tạp dịch. Hắn tên là Lý Phàm, đệ tử chấp sự ngoại môn, tu vi Luyện Khí tầng 8.
Lý Phàm cầm một viên đá kiểm tra linh căn, hờ hững lướt qua từng người. Đến lượt Vân Triệt, hắn ném cho hắn một cái nhìn khinh bỉ.
"Linh căn hạ phẩm, tu vi rác rưởi. Nhưng nhìn ngươi cũng có vẻ khỏe mạnh, vào đội gánh nước đi." Lý Phàm nói, rồi ánh mắt gã dừng lại trên người Tô Thanh Vũ. Dù nàng che mặt, nhưng khí chất thanh khiết (Thiên Hương Tịnh Hóa Thể) vẫn khiến gã chú ý.
"Ả này... để lại đây. Ta cần một người hầu hạ trong linh dược viên." Lý Phàm cười dâm tà, đưa tay muốn nắm lấy tay Tô Thanh Vũ.
Một bàn tay rắn chắc như gọng kìm đột ngột chặn lại.
Vân Triệt đứng đó, đầu hơi cúi, giọng nói trầm thấp: "Báo cáo sư huynh, nàng là muội muội ta, từ nhỏ đã mắc bệnh lạ không thể chạm vào người lạ. Xin sư huynh rộng lượng."
Lý Phàm sững người, sau đó nổi giận lôi đình: "Một tên tạp dịch thối tha mà dám cản ta? Ngươi chán sống rồi sao?"
Gã vận linh khí vào lòng bàn tay, định tát cho Vân Triệt một cái. Nhưng trong khoảnh khắc đó, gã nhìn thấy đôi mắt của Vân Triệt dưới vành mũ rách. Đó là một đôi mắt đỏ sậm thoáng hiện, lạnh lẽo đến mức khiến linh hồn Lý Phàm run rẩy, mọi linh khí trong cơ thể gã đột ngột đông cứng lại.
Vân Triệt thu lại sát ý ngay lập tức, lấy từ trong túi áo ra một miếng ngọc bội (chiến lợi phẩm từ Lâm gia) nhét vào tay Lý Phàm: "Sư huynh bớt giận, chút lễ mọn này mong sư huynh nhận cho."
Lý Phàm nhìn miếng ngọc bội chất lượng thượng hạng, cơn giận biến mất, thay vào đó là sự tham lam. Gã hắng giọng: "Hừ, xem như ngươi biết điều. Muội muội ngươi có thể đi theo ngươi đến khu tạp dịch, nhưng việc nặng thì ngươi phải làm gấp đôi!"
"Đa tạ sư huynh." Vân Triệt cúi đầu, nhưng sâu trong đôi mắt hắn là một tia nhìn như nhìn một cái xác chết.
Hắn cần một cái tên đứng tên cho việc mất tích của các đệ tử ngoại môn sắp tới. Lý Phàm, chính là quân cờ đầu tiên.
...
Đêm đầu tiên tại Thanh Vân Tông. Khu tạp dịch nằm ở chân vách đá, điều kiện vô cùng tồi tệ. Nhưng đối với Vân Triệt, đây chính là thiên đường của thợ săn.
Thần thức trung cấp của hắn lan tỏa, bao trùm cả khu vực ngoại môn.
【 Đinh! Phát hiện mục tiêu: Đệ tử ngoại môn Vương Mãnh, tu vi Trúc Cơ tầng 1. 】 【 Tình trạng: Đang lén lút tu luyện tại rừng trúc phía sau. 】 【 Đánh giá: Con mồi béo bở. 】
Vân Triệt dặn dò Tô Thanh Vũ ở yên trong phòng, rồi thân ảnh hắn nhòa đi, hòa vào bóng tối.
Tại rừng trúc, Vương Mãnh đang hì hục luyện công, hy vọng sớm được thăng lên nội môn. Gã không hề biết rằng, tử thần đang đứng ngay sau lưng mình.
"Ai đó?" Vương Mãnh giật mình quay lại.
Một bàn tay bóp chặt lấy cổ họng gã, nhấc bổng lên. Vương Mãnh trợn tròn mắt, gã là Trúc Cơ cơ mà? Tại sao trước mặt tên tạp dịch này, gã lại không có lấy một chút sức kháng cự?
"Thanh Vân Tông nuôi các ngươi quá tốt rồi, tu vi này... để ta dùng hộ cho."
Rắc!
Tiếng xương cổ gãy vụn vang lên khô khốc giữa rừng trúc.
【 Đinh! Giết địch bằng cấp (Trúc Cơ tầng 1). Hoàn trả 20% tu vi tinh thuần! 】 【 Tước đoạt: 50 viên Linh thạch hạ phẩm. 】
Vân Triệt cảm nhận một luồng chân nguyên ấm áp chảy vào đan điền. Tuy không nhiều, nhưng nó rất tinh khiết. Hắn ném cái xác vào sâu trong bụi rậm, rồi dùng hỏa diễm của Tu La Ấn xóa sạch mọi dấu vết.
"Tiếp theo."
Trong một đêm, Vân Triệt như một bóng ma lướt qua ngoại môn. Ba tên đệ tử Trúc Cơ thường xuyên ức hiếp tạp dịch đã vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian.
【 Đinh! Hoàn trả tích lũy... 】 【 Chúc mừng ký chủ đột phá: Trúc Cơ tầng 7! 】
Vân Triệt trở về phòng tạp dịch khi trời còn chưa sáng. Hắn nhìn Tô Thanh Vũ đang ngủ say, rồi nhìn xuống bàn tay mình. Tu vi của hắn đang tăng lên với tốc độ mà ngay cả thiên tài nội môn cũng phải tuyệt vọng.
"Triệu Vô Cực mới chỉ là bắt đầu. Thanh Vân Tông, ta sẽ rút cạn từng chút một mạch máu của các ngươi."
Gió tanh mưa máu tại ngoại môn Thanh Vân Tông, chính thức khai màn.