MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNghiện Cuộc Trị Liệu Kỳ LạChương 1

Nghiện Cuộc Trị Liệu Kỳ Lạ

Chương 1

1,406 từ · ~8 phút đọc

Tiếng kim đồng hồ Omega trên cổ tay Thẩm Hoài An nhích khẽ một nhịp khô khốc. Đúng năm giờ chiều.

Trong không gian yên tĩnh tuyệt đối của phòng trị liệu, mùi tinh dầu đàn hương hòa quyện với mùi giấy cũ tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, có phần lạnh lẽo. Hoài An vuốt lại nếp gấp phẳng phiu trên ống tay áo blouse trắng, đôi mắt sau lớp kính gọng bạc khẽ nheo lại khi lướt qua hồ sơ bệnh nhân cuối cùng trong ngày.

Diệp Ninh. 24 tuổi. Họa sĩ tự do. Chẩn đoán sơ bộ: Ám ảnh cưỡng chế (OCD) và rối loạn giấc ngủ.

Tiếng gõ cửa vang lên, không phải ba tiếng dứt khoát như thường lệ, mà là một nhịp chậm rãi, ngẫu hứng. Cánh cửa gỗ sồi nặng nề mở ra, và ngay lập tức, cái không khí vô trùng của phòng khám bị phá vỡ bởi một mùi hương lạ lẫm. Đó là mùi của hoa huệ tây quyện với chút vị đắng của sơn dầu, nồng nàn và đầy tính xâm lược.

Diệp Ninh bước vào. Cô không mặc đồ công sở gò bó hay những bộ trang phục rườm rà thường thấy ở những bệnh nhân tâm lý muốn che giấu bản thân. Cô diện một chiếc váy lụa hai dây màu xanh rêu thẫm, khoác hờ bên ngoài chiếc cardigan dệt kim mỏng manh. Mỗi bước đi của cô, tà váy lụa lại dán sát vào đôi chân thon dài, phác họa lên những đường cong lấp lửng dưới ánh đèn vàng mờ.

“Mời ngồi, cô Diệp.”

Giọng nói của Thẩm Hoài An trầm thấp và đều đặn, một tông giọng được rèn luyện để xoa dịu những tâm hồn đang dậy sóng. Anh không ngước mắt lên, tay vẫn cầm chiếc bút máy ký tên vào tờ phiếu đánh giá.

Nhưng Diệp Ninh không ngồi xuống chiếc ghế bành da dành cho bệnh nhân. Cô chậm rãi bước về phía cửa sổ sát đất, nơi có thể nhìn bao quát cả thành phố đang bắt đầu lên đèn. Cô đứng đó, để ánh sáng xanh tím của buổi hoàng hôn phủ lên bờ vai gầy trắng muốt.

“Bác sĩ Thẩm, anh có biết điều gì đáng sợ nhất trong bóng tối không?” cô khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng một sự khàn đặc rất nhẹ, như một sợi tơ lụa lướt qua mặt nước.

Hoài An đặt bút xuống, lúc này anh mới thực sự ngước mắt nhìn cô. Một khuôn mặt thanh tú với đôi mắt to tròn, nhưng sâu trong đồng tử lại là một sự hoang dại không thể thuần hóa. Anh chuyên nghiệp đáp lời: “Trong tâm lý học, bóng tối thường đại diện cho những nỗi sợ vô hình và những ký ức bị dồn nén. Cô đang cảm thấy sợ hãi điều gì?”

Diệp Ninh xoay người lại, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười ẩn ý. Cô không ngồi vào ghế mà chọn cách ngồi tựa lên cạnh bàn làm việc của anh, chỉ cách anh chưa đầy hai gang tay. Chiếc váy lụa trượt nhẹ, để lộ ra một phần đùi trắng nõn nà khiến bầu không khí bỗng chốc trở nên chật chội.

“Tôi không sợ bóng tối,” cô cúi thấp người xuống, hơi thở mang theo vị ngọt của kẹo bạc hà phả vào mặt anh. “Tôi sợ sự im lặng ở nơi này. Nó giống như một chiếc mặt nạ hoàn hảo mà anh đang đeo vậy. Anh đang giấu điều gì sau lớp áo blouse trắng này, bác sĩ Thẩm?”

Hoài An cảm nhận được nhịp tim mình lỡ mất một nhịp. Đó là một phản ứng sinh lý mà anh ghét nhất—sự mất kiểm soát. Anh vẫn giữ gương mặt không cảm xúc, đôi mắt lạnh lùng đối diện với sự khiêu khích của cô.

“Nhiệm vụ của tôi là lắng nghe cô, không phải để cô đặt câu hỏi ngược lại.” Anh lùi ghế lại một chút để tạo ra khoảng cách an toàn, bàn tay vô thức siết nhẹ cạnh bàn. “Hãy nói về những giấc mơ của cô. Cô nói rằng mình không thể ngủ được?”

Diệp Ninh khẽ cười, một tiếng cười ranh mãnh. Cô thu người lại, cuối cùng cũng chịu ngồi vào chiếc ghế bành da, nhưng tư thế của cô lại vô cùng phóng túng. Cô ngả đầu ra sau, để lộ chiếc cổ cao thanh mảnh với sợi dây chuyền vàng mảnh mai chìm vào rãnh ngực phập phồng theo từng nhịp thở.

“Tôi thường mơ thấy những bàn tay,” cô nhắm mắt lại, thì thầm như đang mộng du. “Những bàn tay đeo găng cao su y tế, lạnh lẽo nhưng lại chạm vào những nơi nóng bỏng nhất trên cơ thể tôi. Chúng không bóp nghẹt tôi, chúng... dẫn dụ tôi. Trong giấc mơ, tôi có thể nghe thấy cả tiếng nuốt khan của một người đàn ông đang cố kiềm chế bản năng của mình.”

Đồng tử của Thẩm Hoài An co rụt lại. Đây rõ ràng không phải là một triệu chứng của OCD. Đây là một sự dẫn dụ đầy tính toán. Anh biết mình nên ngắt lời cô, nên đưa ra một nhận định chuyên môn để cắt đứt sự ám muội này, nhưng cổ họng anh khô khốc. Căn phòng dường như nóng lên đột ngột. Tiếng da thuộc của chiếc ghế bành sột soạt theo từng cử động nhỏ nhất của cô nghe thật chói tai.

“Cô Diệp, đó có lẽ là sự phản chiếu của khao khát bị dồn nén trong thực tại,” anh cố giữ giọng mình thật vững.

Diệp Ninh mở mắt ra, ánh nhìn của cô khóa chặt lấy anh, đầy mãnh liệt và chiếm hữu. “Vậy bác sĩ có muốn thử kiểm tra nhịp tim của tôi không? Nó đang đập rất nhanh... vì giấc mơ đó, hay là vì người đàn ông đang ngồi trước mặt tôi?”

Nói rồi, cô chậm rãi vươn bàn tay thon dài ra, những ngón tay sơn đỏ lướt nhẹ trên mặt bàn, tiến dần về phía bàn tay đang đặt trên hồ sơ của Hoài An. Khi đầu ngón tay cô chạm vào mu bàn tay anh, một luồng điện chạy dọc sống lưng anh, mạnh mẽ đến mức khiến anh suýt chút nữa đã hất tay cô ra. Da thịt cô nóng hổi, đối lập hoàn toàn với vẻ ngoài có vẻ mong manh ấy.

Hoài An hít một hơi thật sâu, dùng chút lý trí cuối cùng để thu tay lại, lấy một tờ đơn thuốc ra và bắt đầu viết nhanh. “Tôi sẽ kê cho cô một ít thuốc an thần nhẹ. Buổi trị liệu hôm nay kết thúc tại đây.”

Diệp Ninh không có vẻ gì là thất vọng. Cô đứng dậy, chỉnh lại chiếc cardigan đang trễ xuống quá nửa cánh tay, để lộ bờ vai trần dưới ánh đèn mờ ảo. Cô cầm lấy tờ đơn thuốc, nhưng không nhìn vào nó mà nhìn thẳng vào đôi mắt đang cố tránh né của anh.

“Thuốc không chữa được cho tôi đâu, bác sĩ Thẩm. Chỉ có anh mới có thể.”

Cô quay người bước ra phía cửa, tà váy lụa khẽ đung đưa theo nhịp hông uyển chuyển. Khi cánh cửa đóng sập lại, Thẩm Hoài An mới thực sự thả lỏng lồng ngực mình ra để thở. Mùi hương của cô vẫn còn vương vất trong không khí, đặc quánh và nồng đậm hơn cả mùi đàn hương.

Anh tháo kính ra, đưa tay lên day trán. Trên mu bàn tay, cảm giác nóng hổi nơi đầu ngón tay cô chạm vào vẫn chưa hề biến mất. Anh nhìn vào chiếc ghế bành da mà cô vừa ngồi, nơi lớp da vẫn còn hơi lõm xuống và vương lại hơi ấm từ cơ thể cô.

Hoài An biết, từ giây phút này, ranh giới giữa bác sĩ và bệnh nhân đã không còn đơn thuần là những trang giáo trình y khoa khô khan nữa. Anh đã để một "con quỷ" bước vào tâm trí mình, và điều tồi tệ nhất là, anh nhận ra mình không hề muốn đuổi nó đi.

Đêm đó, lần đầu tiên trong mười năm, vị bác sĩ tâm lý lạnh lùng nhất thành phố đã phải dùng đến một ly rượu mạnh để trấn tĩnh cơn rạo rực không tên đang bùng lên dưới lớp áo blouse trắng.